-
Thông Báo Chính
-
-
| Facebook |
Quảng Cáo |
|
|
|
-
Click "Reload" to fetch new posts without leaving the page.
Automatic thread refreshing has been stopped because you appear to be idle. Un-Idle
-
Reload
-
Chap 11:
- Cậu không đi nghỉ đi! Cho máu mất sức lắm đấy! - Minh Vương nói
Giờ này tôi còn tâm trạng đâu mà nghỉ với ngơi. Bóng áo trắng bước ra từ phòng bệnh là tôi chạy vụt lại ngay
- Cháu vào thăm bạn được rồi - Vị bác sĩ già lên tiếng trước
- Vâng! Cháu cảm ơn bác sĩ! - Tôi mừng đến rơi nước mắt
- Là nhờ cháu và cậu bạn này đấy chứ - Vị bác sĩ mỉm cười hiền từ rồi quay đi
Tôi đến bên chiếc giường nơi Thái Vy đang nằm ngủ, trông bạn ấy ngủ thật bình yên...Bạn ấy, đã từng là bạn thân của tôi...Cho đến khi bạn ấy bất ngờ lặng lẽ rời bỏ cuộc sống của tôi không một lý do, không một lời giải thích. Liệu rằng chúng tôi vẫn có thể làm bạn không?
- Quân muốn gặp cậu - Giọng Liễu Ái làm tôi giật mình
- Có chuyện gì sao? - Tôi nheo mắt hỏi
- Tớ không rõ, cậu ấy chỉ bảo là có chuyện quan trọng, cậu đến gặp Quân ngay nhé! Tớ đi trước đây - Nói rồi Liễu Ái quay đi
Tôi cũng đang muốn gặp Quân để hỏi rõ mọi việc đây. Rốt cuộc là tại sao mà cả hai người họ lại bị tai nạn cùng lúc kia chứ?
- Cậu đến rồi! - Quân nói khi nhìn thấy tôi
Tôi bước đến bên giường cậu ta, hỏi ngay:
- Hãy nói cho tôi biết tại sao cả hai người lại bị tai nạn cùng lúc vậy?
Quân im lặng một lúc lâu rồi nhìn thẳng vào mắt tôi và nói một hơi:
- Tớ đã hẹn gặp cậu ấy, chúng tớ đi ô tô và...cậu hãy nghe đoạn ghi âm này, cậu sẽ hiểu tất cả.
Quân đưa cho tôi một cái máy ghi âm. Tôi hết nhìn cậu ta rồi lại nhìn cái máy, cuối cùng tôi lên tiếng:
- Tôi sẽ nghe! Giờ tôi đi đây!
Khi tôi quay bước đi, Quân vội nói to:
- Nhã Anh! Tớ xin lỗi!
Tôi quay lại và mỉm cười:
- Tớ quên hết rồi!
Trước khi đóng cánh cửa, tôi còn kịp nhìn thấy nụ cười nhẹ nhõm trên mặt Quân. Vừa ra đến hành lang, tôi đã thấy Minh Vương đứng đợi.
- Về thôi! Tôi gọi người nhà của Thái Vy rồi! - Cậu ta nói với giọng lạnh băng
- Còn...Hồng Quân?
- Có Liễu Ái lo rồi! Một lát người nhà cậu ta sẽ vào thôi
- Cậu với Hồng Quân...? - Tôi ấp úng hỏi
- Tôi mệt! Có gì nói sau!
Minh Vương quay lưng bước đi đầy dứt khoát. Nhìn từ đằng sau, bước chân của cậu ta thật nặng nề, cậu ta cố tình đi thật nhanh như trốn chạy cái gì đó, cái bóng đen trải dài trên hành lang sao mà đơn độc quá. Tôi ghét nhìn thấy tấm lưng rộng của cậu ta, vẻ cô độc đáng thương của nó bóp nghẹt trái tim tôi. Một ý nghĩ điên rồ thoáng qua trong đầu tôi...tôi muốn...được ôm lấy cậu ta, lấp đầy khoảng trống buồn tẻ trông tâm hồn của Minh Vương...nhưng ý nghĩ đó, chỉ thoáng qua thôi...
Tôi chưa về vội, tôi ngồi xuống và mở đoạn ghi âm lên, và những gì tôi nghe được đã ngay lập tức làm tôi chết lặng...
- Hôm nay cậu hẹn tôi có việc gì không? - Là giọng Thái Vy
- Không có gì! Bạn bè hẹn nhau không được sao? - Hồng Quân nói với giọng mỉa mai
- Tôi không rảnh đến vậy đâu - Thái Vy có vẻ khó chịu
Quân cười lớn:
- Chứ cậu bận gì? Bận đi bày kế bắt cóc người khác à?
- Tôi...tôi không hiểu cậu đang nói gì cả? - Vy run run nói
- Tôi đã vô tình nghe được cuộc điện thoại của cậu với băng nhóm học sinh L.S.M, cậu đã nói Nhã Anh là bạn gái của Minh Vương để bọn họ bắt Nhã Anh, trả thù Minh Vương, tôi nói không sai chứ?
Im lặng...
- Cậu muốn gì? - Vy bình tĩnh
- Không muốn gì cả! Tôi chỉ thắc mắc sao cậu lại làm vậy, Nhã Anh là bạn thân của cậu mà? - Tôi đoán chắc Hồng Quân đang cười khẩy
- Bạn thân thì sao? Tôi không quan tâm! Vì tôi yêu Minh Vương!
Quân lại cười lớn:
- Minh Vương sẽ nghĩ sao nếu nghe được cuộc nói chuyện này nhỉ?
- Cậu...ghi âm? - Vy sợ hãi
- Thì sao? - Giọng Quân đầy thích thú
- Đưa cho tôi! - Vy hét lớn
- Không bao giờ!
- Đưa đây! - Thái Vy gào lên
- Bỏ ra! Cậu điên à! Muốn chết sao? - Quân la lên hoảng loạn...
...
Tôi không nghe thấy gì nữa.
Tôi đã hiểu rồi, Thái Vy chắc chắn vì giật cái máy ghi âm mà đã gây tai nạn. Tôi khuỵu xuống, chút sức lực cuối cùng cũng rời bỏ cơ thể tôi.
- Bạn thân thì sao? Tôi không quan tâm! Vì tôi yêu Minh Vương!
Câu nói của Thái Vy xoáy đầy tâm trí tôi. Phải! Bạn thân thì sao? Có là nghĩa lý gì?
Tình bạn - quá xa xỉ!
Tình bạn - hoá ra chỉ là một trò đùa
Tình bạn - vốn không đáng để người ta phải bận tâm đến
Và tôi - chỉ đơn thuần là một kẻ vô hình...
Tôi gượng đứng dậy và chạy đi...chạy...tôi cứ chạy...thật lâu...thật xa. Trời đột ngột đổ mưa, cái lạnh cắt da, bóng đêm đáng sợ, gió đang thét gào, câu nói của Thái Vy...Tất cả bủa vây lấy tôi, hòng giam giữ tôi trong nỗi đớn đau đến tột cùng...
******************************
Tôi trở về nhà trong tình trạng ướt sũng. Mở cửa bước vào nhà, tôi loạng choạng suýt ngã vì xung quanh tối đen. Khi mắt đã quen với bóng tối, tôi nhận ra Minh Vương đang ngồi trong góc nhà, tôi rất khó khăn mới có thể nhận ra cậu ta vì cậu ta mặc đồ đen, gương mặt Vương xanh xao đến trắng bệch nổi bật trên nền đen thoáng làm tôi rùng mình. Trăng vàng cố chiếu chút ánh sáng yếu ớt qua khe cửa hở, ánh sáng của trăng dịu dàng phủ lên gương mặt Minh Vương, làn da xanh xao đột nhiên trở nên hồng hào, đôi mắt cậu ta nhắm hờ trông rất hiền. Nhưng sao hàng chân mày nhíu lại trông đau đớn đến thế? Quỷ vương giờ đây trông thật yếu ớt, dáng vẻ cô độc của Minh Vương càng khiến cậu ta thêm đáng thương. Chuyện gì nghiêm trọng đến mức có thể làm Quỷ vương ra như vậy?
- Cậu có đau không? - Minh Vương bất ngờ lên tiếng
- Chuyện gì? - Tôi ngạc nhiên hỏi lại
- Đoạn băng ghi âm
Tôi khẽ cười, hoá ra cậu ta nghe rồi. Tôi trả lời, giọng bình thản đến lạ
- Tôi ổn!
Vương nhếch mép, cậu ta vẫn không bỏ cái nụ cười nửa miệng đáng ghét đó:
- Cậu nói dối! Thử hỏi cái thứ đập 70 đến 80 nhịp/phút của cậu xem nó có đau không?
Cái thứ cậu ta đang nói đến chẳng phải là trái tim sao?! Nó có đau không nhỉ? Tôi không rõ, hay là nó đau quá nên không đau được nữa?
- Vậy...cậu có đau không? - Tôi buột miệng hỏi
- Vì chuyện gì? - Cậu ta hỏi lại tôi bằng giọng lạnh tanh
- Tôi...không biết...
Quả thật là tôi không biết, tôi chỉ biết nỗi đau của Minh Vương hiện rõ ra bên ngoài, nó thể hiện rõ trên từng cơ mặt cậu ta. Nỗi đau đó...khiến tôi thấy khó thở.
- Tôi không biết mình có đau không, chỉ biết là cái thứ đập 70 đến 80 nhịp/phút của tôi đang rất...rất đau.
Minh Vương khẽ nhăn mặt như đang cố kìm nén cái gì đó. Tôi bước đến gần cậu ta và làm một việc không tưởng...tôi vòng tay ôm lấy Minh Vương...
Cậu ta ngồi yên, không đẩy ra cũng chẳng ôm lại, Minh Vương gục mặt trên vai tôi. Không hề có tiếng nấc, cậu ta không hề run lên. Bất động. Nhưng tôi biết, Quỷ vương đang khóc, tận sâu trong trái tim...
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
-
-
Chap 12:
Chúng tôi ngồi như vậy rất lâu, có lẽ là cả đêm. Chúng tôi không nói gì, chỉ im lặng. Nhưng đủ để cảm nhận nỗi đau của nhau. Không biết là vì lý do gì mà khi bên cạnh Minh Vương, tôi không còn thấy đau nữa. Nếu thật ở bên cạnh Quỷ vương có thể làm con người ta hết đau thì khái niệm thiên thần ác quỷ có còn chăng? Hay nó đơn thuần chỉ là mặc định của con người, rằng thiên thần là thánh thiện và ác quỷ là khổ đau? Nếu bên cạnh Quỷ vương có thể khiến vết thương lành lại thì tôi nguyện bên cạnh Quỷ vương này suốt đời, vì với tôi Hoàng Minh Vương là một thiên thần.
- Nếu tôi nói tôi yêu cậu thì cậu có tin không? - Minh Vương mỉm cười hỏi tôi, cuối cùng thì cậu ấy cũng cười
- Tôi tin.
Có những điều diễn ra không theo một quy luật nào, có những câu nói khi thốt ra không hề có chủ đích, chỉ đơn giản là nó cần phải được nói ra. Và có đôi khi, người thốt ra cũng không biết tại sao mình lại nói vậy, đơn giản vì họ nghĩ mình cần phải nói ra.
Và, có những mối tình, xảy ra không theo một cách thông thường nào.
Có những mối tình, không hề có lời tỏ tình lãng mạn nào.
Có những mối tình, không hề giống cổ tích.
Có những mối tình, hình thành chỉ bằng hai câu nói.
Và có những mối tình, đã đến khi người trong cuộc còn chưa kịp nhận ra tình cảm của mình.
Giống như mối tình của chúng tôi. Tôi không biết mình có tình cảm với tên Quỷ vương quái đản này từ lúc nào. Chỉ biết rằng tôi muốn lấp đầy nỗi cô đơn trong lòng cậu ấy, chỉ biết rằng tôi muốn cùng cảm nhận nỗi đau với cậu ấy như chúng tôi là một, chỉ biết rằng tôi cần cậu ấy ở bên, chỉ biết rằng tôi muốn là người giữ chìa khoá trái tim cậu ấy, chỉ biết rằng tôi muốn hét lên rằng:" Tôi tin." khi Minh Vương hỏi tôi có tin là cậu ấy yêu tôi không. Chỉ biết rằng như thế thôi...
- Hồng Quân là em cùng cha khác mẹ với tôi. Chúng tôi sinh cùng năm nhưng do mẹ tôi là vợ cả còn mẹ cậu ấy chỉ là tình nhân của ba tôi thôi nên tôi được gọi là anh. Sau khi ba tôi qua đời, mẹ tôi đã tìm cách đuổi mẹ con Quân đi, chúng tôi chưa từng nhận nhau là anh em, chưa bao giờ. Quân không thích cậu quen tôi vì đối Quân, người con gái nói thích cậu ấy thì tuyệt đối không được dính líu đến tôi.
Vương kể cho tôi nghe bằng chất giọng trầm ấm của cậu ấy, nhưng sao nó lại thản nhiên như thể đó không phải là chuyện của cậu ấy? Họ chưa từng nhận nhau, họ còn đánh nhau nữa. Ganh tỵ, giận hờn. Họ cho rằng đối phương hận mình, nhưng họ không thể chối bỏ một điều, họ có cùng một dòng máu. Và giờ đây, trong người Quân đang chảy dòng máu của Vương.
Bác Thu, vốn là người phụ nữ hiền lành, nhưng trước tình nhân của chồng, bà ấy không thể hiền được. Đuối mẹ con Quân đi, việc làm đó có bị gọi là ác không? Tôi xin nhường câu trả lời lại cho các bạn.
Đừng thắc mắc tại sao tôi lại hiểu được mọi chuyện. Hãy cứ tin rằng tôi chỉ việc lắng nghe và cảm nhận mà thôi.
******************************
Mọi chuyện tiếp tục diễn ra theo những gì mà nó phải diễn ra. Vương và Quân vẫn coi nhau như người xa lạ. Thái Vy biến mất, cô ấy chuyển đi đâu đó. Trước khi đi, Vy gửi lại cho tôi lời xin lỗi rồi hoàn toàn biến mất, không chút dấu vết. Thay đổi duy nhất là Liễu Ái thân thiện với tôi hơn, bây giờ chúng tôi là bạn tốt của nhau rồi. Có thể xem đây là điều tốt đẹp nhất sau những gì tồi tệ đã xảy ra.
Còn chuyện tôi với Minh Vương thì cũng không biết nói sao. Bản thân tôi cũng không rõ chúng tôi có đang là một cặp không nữa. Cậu ấy không hề khẳng định với tôi và tôi cũng không buồn hỏi. Hãy cứ để ông thần Thời gian quyết định tất cả.
Tôi nhận được một mảnh giấy từ Hồng Quân ngay khi vừa bước vào lớp:"Tớ có việc muốn nhờ cậu, chuyện của Minh Vương!"
Cuộc đời tôi, sao luôn gắn liền với cái tên Hoàng Minh Vương thế này?!
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
-
Chap 13:
Căn-tin.
- Có việc gì mà nghiêm trọng dữ vậy? - Tôi vừa xoay cái ống hút vừa hỏi
- Cậu có thể làm cho anh Vương chịu nhận tớ không? - Quân nói đầy tha thiết
Có phải Hồng Quân vừa gọi Minh Vương là anh không? Tôi nghĩ mình không nghe nhầm đâu, đi khám tai bác sĩ bảo tai tôi tốt lắm, đảm bảo không nghe nhầm.
- Không phải cậu ghét Minh Vương lắm sao? - Tôi nhướn mày hỏi
Hồng Quân im lặng một lúc rồi chậm rãi nói:
- Tớ đã từng nghĩ như vậy. Tớ đã từng rất hận mẹ anh Vương vì đã đuổi mẹ con tớ đi nhưng tớ đã không hiểu rằng mẹ tớ mới chính là kẻ phá hoại hạnh phúc của người ta. Tớ đã từng ganh tỵ với anh ấy nhưng mà tớ đã quên mất một điều rất quan trọng, chúng tớ là anh em. Dù không cùng mẹ nhưng chúng tớ có cùng dòng máu. Và anh Vương đã cứu sống tớ. Dù thế nào thì bây giờ anh ấy là người thân duy nhất của tớ.
- Còn mẹ cậu?
Quân đan chặt hai tay lại, nói một cách khó khăn:
- Mẹ tớ...mất rồi. Bà ấy bị bệnh.
Cảm giác tội lỗi dâng lên, đáng lý ra tôi không nên hỏi cậu ấy.
- Xin lỗi! Tớ... - Tôi ấp úng
- Không sao! Cậu không biết mà - Quân cười buồn
- Tớ sẽ cố gắng giúp cậu - Tôi quyết định
Quân nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn. Lúc đó tôi thấy mình thật cao cả, xin hãy thứ lỗi cho cái suy nghĩ đầy tự mãn này, đôi lúc tôi cũng muốn tự đề cao mình một chút, nó gần giống như tự kỷ ấy 
- Cảm ơn cậu rất nhiều! Vậy tớ đi trước đây! - Quân nói rồi đứng dậy quay đi
Tôi gật đầu ý bảo không có gì. Thú thật là tôi chưa biết phải giúp hai anh em họ như thế nào? Có ai chỉ tôi không? Hay là nói thẳng với Minh Vương? Đúng rồi, chỉ việc nói thẳng là được mà.
Vừa nghĩ đến Vương thì cậu ấy đã xuất hiện rồi. Tôi vội gọi to:
- Minh Vương, tớ có chuyện muốn nói!
Cậu ấy chậm rãi tiến lại, nghiêng đầu chờ đợi. Nụ cười trên môi tôi tắt ngấm. Tôi không biết phải mở lời như thế nào. Đứng trước cậu ấy tự dưng tôi cứng họng, phải làm sao đây?
- Nói gì nói đi!
- À...ờ...à... - Tôi lắp bắp
Thấy vẻ mặt không được bình thường của tôi, Minh Vương lo lắng:
- Cậu không khoẻ à?
- À...tớ...đói bụng
Tôi tự rủa mình trong bụng. Đúng là ngốc, khi không lại bảo mình đói, có ai điên như tôi không chứ?!
- Trời tưởng gì, đợi đó tớ đi mua đồ ăn cho cậu
Thôi lỡ phóng lao rồi đang phải theo lao thôi:
- Ờ cảm ơn, vậy cho tớ mượn tiền nhá, mai mốt tớ trả cho
- Khỏi, trả tớ cũng không lấy
Cậu ấy cười tít mắt rồi chạy đi mua đồ cho tôi. Thôi ăn đi rồi nghĩ cách sau.
*******************************
- Liễu Ái, chủ nhật này đi Đầm Sen không? - Tôi hỏi nhỏ
- Trời đất! Lớn già đầu rồi còn đi Đầm Sen - Liễu Ái nhăn mặt
- Đi đi! Có Hồng quân nữa
Liễu Ái nhíu mày, rồi cô nàng khẽ cười:
- Cậu muốn giúp hai anh em họ phải không?
Tôi tròn mắt:
- Sao cậu biết?
- Ta là hồ ly Phan Liễu Ái mà - Liễu Ái cười, bây giờ cô ấy quay qua kết cái nick name này luôn
- Vậy quyết định thế nhé!
- OK
Sáng chủ nhật.
- Đi nhanh lên! - Tôi hối
- Cậu nghĩ sao mà rủ tớ đi Đầm Sen? - Minh Vương nhăn mặt
- Lát cậu sẽ biết - Tôi nháy mắt
Giọng Liễu Ái vang lên khiến chúng tôi cùng quay lại:
- Hai người cũng đi chơi à?
Bên cạnh Liễu Ái là Hồng Quân đang cười thật tươi. Minh Vương nhìn Liễu Ái rồi quay sang nhìn tôi khẽ nhíu mày, cuối cùng cậu ấy lên tiếng:
- Có duyên nhỉ? Gặp rồi thì chung luôn đi!
Ba chúng tôi lén nhìn nhau cười. Minh Vương lặng lẽ đi trước. Hôm đó đi chơi chúng tôi nói chuyện rất rôm rả, hay nói đúng hơn là chỉ có tôi và Liễu Ái nói chuyện với nhau. Còn Vương thì luôn tránh Quân khi Quân đến bắt chuyện. Cái tên Minh Vương đó đúng là cố chấp!
Khi chúng tôi chia tay nhau, Minh Vương đột nhiên nói:
- Hồng Quân! Hôm nào rảnh đến nhà tôi dùng cơm nhé!
Rồi không đợi Quân trả lời, cậu ấy quay lưng đi thẳng. Nhưng mà tôi biết chắc rằng cái tên Hồng Quân kia đang muốn nhảy loạn xạ lên cho mà xem. Vậy là thành công được một nửa. Lâm Nhã Anh, mày thật là tài, ha...ha...ha!
- Ai mượn cậu làm trò đó vậy hả? - Minh Vương cằn nhằn khi đang chở tôi về
- Trò gì? - Tôi hỏi rất ngây thơ
Minh Vương thở dài:
- Cậu tưởng tớ không biết cậu đang muốn tớ nhận Quân là em sao?
Đúng là Quỷ vương, cái gì cũng biết. Đã biết rồi thì nói luôn:
- Thì hai người vốn là anh em mà, mẹ Quân cũng mất rồi, giờ cậu ấy chỉ còn cậu là người thân duy nhất thôi
Minh Vương im lặng. Cậu ấy không nói gì nữa cho đến khi về nhà. Có lẽ cậu ấy đang suy nghĩ. Con xin cầu Trời khấn Phật cho hai anh em họ nhận nhau. Hoàng Minh Vương, cậu nhất định phải nhận em của mình.
Phải rồi! Minh Vương mời Quân đến nhà dùng cơm mà. Có cách rồi, đây đúng là cơ hội để Lâm Nhã Anh ta trổ tài nấu nướng. Tôi vội nhắn tin cho Quân
[Mai cậu sang nhà Minh Vương nhá, bữa cơm đoàn viên
]
[Ok] - Quân trả lời ngay lập tức
Tên Quỷ vương kia! Lần này tớ nhất định phải làm cho cậu bỏ cái tính cố chấp ấy đi! Nhất định ta phải thành công!
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
-
Chap 14:
Tôi vừa dọn thức ăn ra thì Quân và Liễu Ái cũng vừa đến. Có một điều mà tôi rất tò mò, đó là không biết sao dạo này Quân và Ái rất hay đi chung, chính xác là luôn đi chung. Hai người này...chắc là có gì đây, sau chuyện này nhất định tôi phải tra hỏi bằng được, hai người đừng hòng thoát khỏi tay Lâm Nhã Anh này *cười gian*
-Ê! Cậu nấu chắc ăn được không đó? - Minh Vương đứng sau lưng tôi tự lúc nào
- Sợ thì đừng ăn! - Tôi bĩu môi
- Đùa thôi mà! À còn gì không để tớ giúp? - Cậu ấy cười trừ rồi gãi đầu
- Còn sushi à! - Tôi vừa nói vừa hí hoáy cuốn sushi
- Vậy để tớ làm cho! - Minh Vương bước đến đẩy nhẹ tôi ra rồi nhanh tay làm tiếp
Tôi nhíu mày khó hiểu rồi lắc đầu bước ra ngoài phòng khách, nơi có hai kẻ đang chụm đầu tâm sự.
- À...ừm! - Tôi hắng giọng
Hai người đó lập tức quay lại và cùng cười thật tươi. Đúng là đồng lòng mà
- Đi ăn thôi, còn thủ thỉ gì nữa?! - Tôi trêu
- Đâu có đâu!
Liễu Ái đỏ mặt cãi còn Quân thì chỉ cười. Chúng tôi cùng vào phòng ăn và thấy đĩa sushi to tướng đã được đặt chính giữa. Trời đất ai mà lại đặt đĩa sushi ở giữa bàn như thế chứ? Nhưng Minh Vương thì có đấy, và cậu ấy làm gì cũng có lý do cả, dù việc đặt đĩa sushi như thế thì có đánh chết tôi cũng không nghĩ ra được cái lý do nào chính đáng cả. Thôi vậy, Minh Vương vốn hay làm những chuyện quái đản chẳng giống ai mà.
Bữa cơm diễn ra khá ngượng ngịu, tôi và Liễu Ái cố pha trò còn hai chàng trai của chúng ta thì chỉ tập trung vào chuyên môn ăn và...ăn =.="
- Anh...ăn cái này đi! - Hồng Quân gắp miếng thịt gà bỏ vào chén Minh Vương
Cả ba chúng tôi gần như nín thở chờ phản ứng của Minh Vương
- Ờ...cảm ơn! - Cậu ấy ấp úng
Hồng Quân mỉm cười dù tôi chẳng thấy hành động của Minh Vương chẳng có gì là đáng hy vọng
- Cậu...à...em ăn sushi đi! Anh nhớ em thích ăn sushi lắm mà, anh làm đấy!
Không khí bữa cơm đột ngột thay đổi sau câu nói của Minh Vương. Hóa ra Vương cố tình để đĩa sushi chính giữa là để Quân chú ý, cậu ấy giành làm sushi cũng là vì muốn tự tay nấu cho em trai mình ăn. Chà! Minh Vương quả là một người anh tốt, nhỉ?!
Hồng Quân sau khi biết đĩa sushi là do Minh Vương làm liền cặm cụi...ăn không ngơi nghỉ. Khi bữa cơm đang diễn ra suôn sẻ như dự tính của tôi và Liễu Ái thì rắc rối xảy ra. Bác Thu về.
- Cậu làm gì trong nhà tôi? Ai mời cậu đến? - Gương mặt bác ấy đỏ cả lên khi thấy Hồng Quân
- Là con/là cháu! - Tôi và Minh Vương đồng thanh
Tôi chưa bao giờ thấy bác ấy giận như vậy, mà nói đúng hơn là tôi hoàn toàn không có cơ hội gặp mặt bác ấy thường xuyên nữa là. Bác Thu nhìn tôi rồi nhìn Minh Vương bằng ánh mắt ngỡ ngàng. Đặc biệt khi bác ấy nhìn tôi, ánh mắt bác ánh lên sự thất vọng. Tôi không biết phải nói gì, có lẽ im lặng sẽ tốt hơn.
- Con mời em ấy đến! - Minh Vương lên tiếng phá vỡ bầu không khí căng thẳng
- Con im đi! Mẹ sẽ nói chuyện với con sau! Nhã Anh, cháu lên phòng trước đi! Còn hai cô cậu - Bác Thu chỉ tay về phía Hồng Quân và Liễu Ái - Đi ra khỏi nhà tôi! - Chính xác là bác ấy đang hét lên
Liễu Ái cúi đầu chào rồi chạy thật nhanh, Quân theo sau nhưng ánh mắt cậu ấy nhìn bác Thu đầy đau đớn. Tôi có thể hiểu ánh mắt đó, cậu ấy không được chấp nhận, ngay cả họ cũng phải lấy họ mẹ nữa mà. Chuyện này là do Hồng Quân nói tôi biết.
- Quân! Không được đi! Mẹ, đó là em con mà! - Minh Vương gào lên
- Con im ngay!
Hồng Quân ngoái lại nhìn, đôi mắt lóe lên tia hy vọng mong manh rồi nhanh chóng tắt lịm.
Tối hôm đó tôi thấy bác Thu đã nói chuyện với Minh Vương cả đêm. Dù tôi đã cố nghe xem họ nói gì nhưng vẫn không nghe được. Chả biết hai mẹ con họ nói gì mà sáng hôm sau mặt mày Minh Vương như mới bị ai dọa giết xong, còn bác Thu thì đã đi từ sớm rồi.
Suốt đoạn đường đến trường cậu ấy không nói tiếng nào. Tuy nhiên một điều tốt là bây giờ Minh Vương đã chịu nhận Hồng Quân là em, dù còn hơi lạnh lùng một chút nhưng có thể nói là tôi đã thành công rồi.
À tôi đã nói là tôi phải tra hỏi chuyện Quân và Ái đúng không? Chỉ việc bỏ một ngày đi theo năn nỉ nàng Ái thì cô bạn đã nói hết cho tôi nghe. Ra là Quân trước đây đã quen Ái, việc này chắc các bạn cũng biết. Hồng Quân lúc bấy giờ là một kẻ vô cùng kiêu ngạo và khinh thường con gái, cậu ấy chia tay Ái chỉ trong sau hai tuần hẹn hò với lý do rất đơn giản...hết thích rồi! Nhưng mà Liễu Ái thì vẫn thích cậu ấy, và cho đến khi Hồng Quân biết Liễu Ái đã quỳ xuống cầu xin tôi cứu cậu ấy trong bệnh viện thì Quân đã thay đổi cách nhìn về con gái, cậu ấy giờ thân thiện và đáng yêu hơn nhiều. Và lẽ dĩ nhiên, họ đang hẹn hò, đó là một điều tốt nữa.
Và điều tốt thứ ba là chủ nhật này tôi và Minh Vương sẽ đi xem phim, hãy cứ tin đó là một điều tốt lành cho đến khi bạn sẵn sàng đón nhận những điều tồi tệ phía trước.
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
-
Chap 15:
Hôm nay là chủ nhật, điều đó có nghĩa là tôi và Minh Vương sẽ đi xem phim. Bây giờ tôi đang đứng cười ngu một mình trước tủ đồ. Mặc gì giờ ta? Tôi đứng chần chừ hồi lâu rồi lấy thử một cái đầm hồng, nhưng sau đó thấy nó sến quá nên cất vào. Hay là thử phong cách tomboy? Thôi, không chừng Minh Vương thấy tôi xong liền đòi ở nhà thì nguy. Sau một hồi nặn óc suy nghĩ, tôi quyết định mặc sơ-mi trắng và quần jean rồi khoác chiếc áo cardigan sọc ngang ở ngoài. Ngắm mình trong gương, tôi hài lòng với style đơn giản của mình, chải lại tóc, tôi bước ra ngoài. Minh Vương đã đứng đợi bên chiếc mô tô đen, cậu ấy mặc áo sơ-mi ca rô xanh cùng quần jean, chân đi đôi giày bata trắng, nhìn cậu ấy bây giờ ai mà dám tin đó là Quỷ vương trường Lạc Ân chứ.
Hôm nay trời thật đẹp, dù bầu trời tối đen không có sao nhưng tôi vẫn thấy nó đẹp. Sài Gòn tấp nập xe cộ, khói bụi tùm lum nhưng sao tôi vẫn cứ thấy yêu cái không khí ấy quá! Hay tại do tâm trạng tôi tốt nhỉ?
Chúng tôi đang đứng trước rạp chiếu phim, có quá nhiều phim để lựa chọn, các bạn nghĩ chúng tôi nên xem phim gì?
- Cậu thích xem phim gì? - Tôi hỏi
- Ừm...xem phim kinh dị đi cho nó...lãng mạn - Cậu ấy mỉm cười chỉ vào poster của bộ phim kinh dị được quảng cáo khá rầm rộ
- Ai nói với cậu là xem phim kinh dị thì lãng mạn? Nó là phim kinh dị, làm cho người xem sợ xanh mặt chứ lãng mạn thế quái nào được? - Tôi tròn mắt
- Tớ...thấy trong phim Hàn cậu hay xem người con trai hay dẫn người con gái đi xem phim kinh dị mà - Cậu ấy lúng túng gãi đầu
Tôi bật cười, Quỷ vương đó sao? Cậu ấy ngốc xít đến đáng yêu. Sau một lúc suy nghĩ, cuối cùng chúng tôi chọn Hừng Đông, lãng mạn mà vẫn có...ma, kha...kha...kha.
Khi phim chiếu đến đoạn Bella sinh đứa bé, tôi nắm chặt tay vì hoảng sợ, tin tôi đi, hãy xem đoạn phim đó, gương mặt Bella thôi cũng đủ khiến bạn khiếp vía rồi, đảm bảo bạn nào mà mơ về một cuộc sống gia đình với một anh ma cà rồng đẹp trai như Edward sẽ ngay lập tức vỡ mộng. Tôi bị dị ứng với mấy cảnh như vậy, gương mặt xanh lè và hốc hác không khác một bộ xương di động của Bella khiến tôi lạnh sống lưng, cô ấy diễn tả sự đau đớn khi mổ không cần thuốc gây tê đạt đến nỗi mồ hôi tôi tuôn ra lạnh cả trán. Đột nhiên, bàn tay Minh Vương ấm áp nắm chặt lấy tay tôi, sự ấm áp của cái siết tay ấy lan tỏa khắp người tôi. Hạnh phúc, tôi chỉ có thể nói như vậy.
- Đừng sợ! Chỉ là phim thôi, có tớ này - Cậu ấy nói thầm
Ừ tôi không sợ nữa, vì có một tên Quỷ vương ấm áp đang ở bên cạnh tôi mà.
- Cậu thấy phim thế nào? - Minh Vương hỏi tôi khi cái màn hình lớn đã tối đen
- Hay quá chừng luôn, Bella thật hạnh phúc, có Edward yêu cô ấy như vậy, nhưng tớ hơi sợ cái đoạn Bella sinh đứa bé. - Tôi xoay lon coca trong tay, trả lời
Minh Vương đột nhiên áp sát mặt cậu lại gần mặt tôi, nheo mắt hỏi:
- Vậy cậu không hạnh phúc sao?
Theo phản xạ, tôi hơi ngả người ra phía sau, cười trừ:
- Thì...ờ...cũng hạnh phúc!
Minh Vương đứng dậy, cậu ấy không nói gì nữa. Chúng tôi rời khỏi rạp lúc 11 giờ, cái giờ mà theo tôi là nên về nhà và ngủ là tốt nhất.
******************************
Như hầu hết tất cả mọi người, tôi cũng mong Tết. Hiện tại đang là 11 giờ đêm 30. Còn một tiếng nữa là năm mới, lòng tôi háo hức vô cùng. Bác Thu vẫn không về, thật không thể hiểu nỗi đêm 30 mà bác ấy còn làm việc gì nữa, dì tôi cũng không đến thăm, kế hoạch cho một bữa cơm gia đình ấm cúng của tôi tan thành mây khói. Vậy là phải đón giao thừa ở nhà sao? Chán thật!
- Thay đồ đi! - Tiếng Minh Vương làm tôi giật bắn
- Để làm gì?
- Đi xem pháo hoa! - Cậu ấy nhún vai
- Hura! Tớ thương Minh Vương nhất trần đời! - Tôi nhảy cẫng lên
Cậu ấy mỉm cười lắc đầu rồi đi lấy xe. Giao thừa không phải ở nhà, với tôi đó là điều tuyệt vời nhất.
Nhưng mà thường thì những điều tuyệt vời luôn đi đôi với những điều tồi tệ, điều đáng ghét nhất bấy giờ là trên cầu Thủ Thiêm có quá nhiều người và họ...quá cao, còn tôi thì...thôi nói ra đụng chạm nỗi đau lắm, tự hiểu đi!
Chạy lăng xăng hết chỗ này đến chỗ kia vẫn không kiếm được chỗ trống nào, tôi bắt đầu thấy nản, gần 12 giờ rồi.
- Nếu được tớ bế cậu lên nhá! - Minh Vương sau lưng tôi nói
Tôi quay lại, nhíu mày:
- Nếu cậu có thể!
Cậu ấy cười rồi kéo tôi lại một chỗ trống, bây giờ chỗ trống ấy quả là một phép màu.
- Ax! Vẫn chẳng thấy gì, người thì chẳng thế cao thêm được nữa. Haizzzzzzzzzzz! - Tôi cằn nhằn
- Cõng cho!
Tôi quay lại tròn mắt nhìn Minh Vương:
- Sợ cậu cõng không nổi thôi!
- Tớ là Quỷ vương mà! - Cậu ấy nháy mắt rồi ngồi xuống cho tôi leo lên
15 phút! Cậu ấy đã cõng tôi suốt 15 phút xem pháo hoa. Ngay khoảng khắc đó, tôi đã ước mình sẽ mãi được ở bên Minh Vương. Dù cho cậu ấy có là Quỷ vương đi chăng nữa thì đối với tôi, cậu ấy là Quỷ vương mang trên mình đôi cánh trắng.
Tự dưng đêm nay tôi thấy không buồn ngủ, Minh Vương đề nghị lên sân thượng ngắm sao, nhưng đêm 30 làm gì có sao chứ, thật là...!
- Hát cho tớ nghe đi! - Tôi áp ly ca cao lên má cậu ấy và đề nghị khi chúng tôi đang ngồi trên sân thượng
- Muốn nghe bài gì?
- Bài gì cũng được
I know you're somewhere out there
Somewhere far away
I want you back
I want you back
My neighbors think
I'm crazy
But they don't understand
You're all I have
You're all I have
At night when the stars
light up my room
I sit by myself
Talking to the Moon
Try to get to You
In hopes you're on
the other side
Talking to me too
Or am I a fool
who sits alone
Talking to the moon
...
Là bài Talking to the moon của Bruno Mars, đêm 30 mà nghe bài này hình như không thích hợp lắm. Tuy vậy giọng Minh Vương rất hay, giọng cậu ấy ấm áp và da diết, tôi cảm nhận được trong giọng hát ấy một nỗi cô đơn đến tột cùng. Nó có cái gì đó khiến người nghe đau đến bật khóc, nhưng nó cũng khiến người nghe thấy trái tim lạnh giá được sưởi ấm. Giọng hát ấy, như một thứ thuốc gây nghiện vậy, đã nghe thì cứ muốn nghe mãi.
- Tớ hỏi cậu một câu, hứa là trả lời thật lòng nhé! - Minh Vương đột ngột ngưng hát, hỏi
- Ừ hỏi đi!
Cậu ấy hít sâu rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc:
- Nếu một ngày nào đó...tớ nắm tay với một người con gái khác thì cậu sẽ làm gì?
Tôi hẫng lại, làm gì ư? Tôi...cũng không biết nữa
- Tớ...ừm...không biết nữa, chắc là sẽ...buồn! Nhưng mà...chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra phải không? - Tôi hỏi ngược lại
Minh Vương nhìn tôi, một cái nhìn khó hiểu, có lẽ do tôi tưởng tượng ra, nhưng mà cái nhìn ấy...rất đau đớn!
Cậu ấy im lặng không nói gì, lặng lẽ quay lưng bỏ vào nhà. Còn lại một mình, tôi nhìn theo bóng cậu ấy và đột nhiên cảm nhận được một điều mà tôi hoàn toàn không mong muốn...tôi nghĩ rằng...mình sắp mất Minh Vương...mãi mãi...
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
-
Chap 16:
Còn ba ngày nữa là đến Valentine, tôi đang định làm bánh sô cô la cho Minh Vương đây. Hôm nay là chủ nhật nên tôi sẽ đi mua vật liệu làm bánh.
Tôi bước xuống nhà thì thấy bác Thu đã về, quả là hiếm hoi. Theo sau bác là một bạn nữ, hình như cũng trạc tuổi tôi, cô bạn ấy rất xinh xắn, da trắng, môi hồng, mắt to tròn, dáng người cao và thanh mảnh, mái tóc nâu xoăn nhẹ khiến bạn ấy trông như búp bê vậy.
- Chào cậu! - Cô bạn mỉm cười duyên dáng khi nhìn thấy tôi
- Xin chào! - Tôi cũng cười lịch sự
- Đây là Tuyết Đan, con gái bạn của bác, còn đây là Nhã Anh, cháu gái một người bạn thân của bác, hai đứa làm quen đi - Bác Thu giới thiệu chúng tôi với nhau rồi bước lên lầu
Tôi vui vẻ bắt chuyện:
- Rất vui được làm quen với cậu!
Tuyết Đan cười hỏi:
- Tớ cũng rất vui! Cậu ở đây luôn hả?
- Ờ...do có vài chuyện rắc rối nên tớ tạm thời ở đây
Cô bạn đột nhiên hạ giọng thật nhỏ:
- Vậy chắc cậu thân với Minh Vương lắm hả?
Tôi đỏ mặt:
- Ừ thì ở chung nhà nên cũng khá thân
- Vậy...Minh Vương có người yêu chưa vậy?
Tôi sững người, nên trả lời thế nào đây?
- Cậu muốn hỏi gì thì hỏi tớ này! Nhã Anh không rành đâu! - Minh Vương từ trên lầu bước xuống
- Minh Vương! Lâu không gặp! - Tuyết Đan vui vẻ chạy lại
Minh Vương hơi lùi lại nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi:
- Ra ngoài rồi nói!
Sau đó hai người ra ngoài vườn nói chuyện gì đó, còn tôi thì đứng ngơ ra như con bò đeo nơ. Tuyết Đan có quen Minh Vương sao? Bạn cũ? Dựa vào thái độ của Tuyết Đan có thể đoán họ đã từng rất thân, sao tôi không nghe Minh Vương nói gì về cô bạn này vậy?
- Nhã Anh! Bác muốn nói chuyện với cháu! - Bác Thu vỗ vai tôi khiến tôi giật mình
- Vâng ạ!
Bác Thu nói khi chúng tôi đang ngồi trên phòng bác:
- Chắc cháu đang thắc mắc về Tuyết Đan?
- À...vâng! - Tôi gật đầu
- Con bé là bạn gái cũ của Minh Vương...
Nói đến đây bác đột nhiên ngừng lại, tự dưng tôi thấy hồi hộp quá, tôi có linh cảm không được tốt cho lắm
- Bác biết cháu và Minh Vương thích nhau, nhưng mà...Nhã Anh à...Minh Vương và Tuyết Đan đã đính ước rồi
Tai tôi lùng bùng cả lên, tôi không dám tin những gì mình vừa nghe
- Vậy ý bác là...
- Bác xin lỗi cháu! Bác đã kiếm nhà cho cháu rồi, cháu không cần đi vội, khi nào thuận tiện cháu dọn đồ cũng được, chỉ là...bác không muốn Tuyết Đan hiểu lầm
- Vâng cháu hiểu rồi, cháu xin phép! - Tôi đứng dậy, cúi đầu rồi về phòng
Đây có phải là đuổi khéo không đây? Tôi nhìn xuống dưới vườn, thấy Minh Vương và Tuyết Đan đang nói cười vui vẻ. Cậu ấy...thực sự rất mến Đan.
*******************************
Tôi đã dọn đi ngay hôm đó. Ngôi nhà bác Thu kiếm cho tôi tuy nhỏ nhưng rất dễ thương, xem ra thì bác ấy vẫn rất tốt với tôi phải không? Tôi nghĩ mình sẽ ổn thôi, tôi sẽ nói chuyện với Minh Vương, chúng tôi thích nhau mà, đây là thời buổi nào rồi mà còn chuyện đính ước chứ.
Hôm nay là Valentine, tôi cầm hộp bánh trong tay mà hồi hộp vô cùng. Tôi cố tình đến thật sớm để đợi Minh Vương. À! Cậu ấy kìa, nhưng đôi chân tôi khựng lại khi theo sau cậu ấy là Tuyết Đan, họ trông rất vui vẻ. Tôi quay lưng đi, chợt thấy tim mình nhói đau.
Giờ ra chơi vào lớp, trên cặp tôi xuất hiện một cái móc khóa cỏ bốn lá được thắt bằng dây cùng với một mảnh giấy của Minh Vương. Khi tôi định mở mảnh giấy ra đọc thì Tuyết Đan không biết từ đâu chạy đến:
- Nhã Anh! Sao cậu lại dọn đi vậy?
- Ờ...tớ tìm được nhà rồi
- Vậy hả?! Cái gì vậy? - Bạn ấy chỉ vào mảnh giấy và cái móc khóa trên cặp tôi
Tôi vội giấu mảnh giấy ra sau lưng, lúng túng:
- Có gì đâu!
Tuyết Đan nheo mắt:
- Thôi không muốn nói thì thôi! Cho cậu xem cái này này
Nói rồi cô ấy lấy trong cặp ra một hộp sô cô la hình trái tim rất đáng yêu, Tuyết Đan mỉm cười hạnh phúc nói với tôi:
- Minh Vương tặng tớ đó, đẹp không? Nói cho cậu biết thôi nha, tại tớ mới chuyển trường nên không có bạn, chỉ có cậu thôi đấy!
Tôi cười không nói gì, nhìn Tuyết Đan vui sướng mà tôi thấy đau quá.
Ra về, tôi rút mảnh giấy ra đọc. Ngay sau đó, tôi lập tực khuỵu xuống...
Nhã Anh! Chúng ta chia tay nhé! Tớ xin lỗi nhưng người tớ thích là Tuyết Đan, còn với cậu...chỉ là ngộ nhận thôi. Những gì tớ đã nói xin cậu hãy quên đi! Mong cậu sớm tìm được người tốt hơn tớ! Xin lỗi! Còn cái móc khóa, tớ tặng cậu như một vật kỷ niệm, chúng ta...hãy nhớ về nhau như những người bạn thôi nhé!
Nhẹ nhàng thôi...nhưng thẳng thừng quá. Đơn giản thôi...nhưng những dòng chữ ấy khiến tôi đau. Cái thứ đập 70 đến 80 nhịp một phút của tôi đang thét lên rằng nó đau lắm. Tôi chạy đi, tôi cứ đi mãi theo một đường thẳng cho đến tối, những cặp tình nhân nắm tay nhau đi trên đường càng khiến tim tôi như thắt lại. Trời bất chợt đổ mưa, trùng hợp thật! Cứ mỗi lần tôi thấy đau là trời mưa.
Tôi ngồi xuống bên vệ đường, nhìn dòng người qua lại mà tự cười một mình. Thảo nào mấy đứa bạn bảo tôi bị tự kỷ. Mưa rơi ướt cả mặt tôi, mưa rơi khiến mắt tôi nhòe đi. Tôi xin thề là chỉ có mưa rơi thôi, tôi không khóc, không hề khóc.
A!
Tôi kêu lên khe khẽ, như một cách để giải thoát nỗi đau, tôi không khóc được, chỉ biết kêu lên để bớt đau hơn một chút. Nhưng cách này dường như không có tác dụng là bao. Tôi thấy đau quá! Giết tôi đi! Ai đó hãy giết tôi đi! Làm ơn! Có thế tôi mới không thấy đau nữa.
Tôi chưa từng nói yêu Minh Vương, chưa một lần nào. Nhưng bản thân tôi hiểu rõ, tôi yêu cậu ấy, rất nhiều...!
Một con bé 17 tuổi, nói yêu một người có phải là quá sớm, có phải là ngộ nhận? Giống như Minh Vương đã ngộ nhận rằng yêu tôi?
Có lẽ có...cũng có lẽ không...
Tình yêu - chắc cũng giống như hạt mưa kia, rơi xuống đất thì vỡ ra ngay
Tình yêu - chắc cũng chỉ là thứ phù phiếm
Tình yêu - vốn chỉ làm người ta đau
Vậy thì sẽ không yêu nữa, như thế thì sẽ không đau. Giống như kẻ không biết ăn cay mà cứ ăn ớt ấy, cay thì đừng ăn nữa thì sẽ không cay thôi.
Valentine - hình như không dành cho tôi...
Tôi trở về nhà khi trời đã về khuyu. Thay đồ xong tôi nằm vật ra giường. Ngủ vậy, để quên đi mọi thứ. Khi người ta quá đau, khóc không được, la không xong thì ngủ là biện pháp tốt nhất, ngủ thì sẽ quên tất cả mọi thứ, nếu như tỉnh dậy lại nhớ tất cả thì tiếp tục ngủ, ngủ mãi không tỉnh cũng được, vậy chả phải là tốt nhất sao?
Người quay lưng không thèm ngoảnh lại
Những tưởng hạnh phúc sẽ chẳng rời xa
Nhưng ảo tưởng vẫn chỉ là ảo tưởng
Tỉnh mộng rồi mới thấy lòng mình đau.
[Mery Yoo]
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
-
Chap 17 - End:
Tôi thức dậy vào lúc 5 giờ sáng. Sau khi tự pha cho mình cốc sữa nóng, tôi thay đồ và đến trường. Đi ngang qua chiếc bàn nhỏ ở góc phòng, nhìn thấy hộp bánh sô cô la chưa kịp tặng Minh Vương, tôi tiện tay vứt luôn vào sọt rác. Thôi thì, người đã đi, món quà này cũng không nên giữ lại làm gì. Tôi ra khỏi nhà và đợi một cái gì đó thân thuộc, nhưng chợt nhớ ra không còn mô tô đen chở đi học nữa, đành quay lại cái thời tung tăng xe buýt. Nhưng tự dưng hôm nay tôi muốn đi bộ. Đi học sớm cũng có cái hay của nó, không khí trong lành của buổi sáng sớm là vô cùng hiếm hoi vì Sài Gòn lúc nào cũng nhộn nhịp và tấp nập. Bỗng, tôi khựng lại vì một chiếc mô tô đen vừa chạy vụt qua, trên chiếc xe ấy, một chàng trai áo đen đang chở sau lưng một cô gái tóc nâu...là Minh Vương và Tuyết Đan? Tôi không dám chắc, nhưng hình ảnh ấy làm tôi nhớ rằng mình đã từng được kẻ có biệt danh là Quỷ vương chở bằng chiếc mô tô đen, nhưng chỉ là đã từng mà thôi...
Vừa vào trường đã gặp ngay Hồng Quân, hôm nay cậu ấy có vẻ rất vui, chuyện gì thế nhỉ?
- Hi! Có chuyện gì mà trông cậu vui thế? - Tôi hỏi
Hồng Quân nhìn quanh ra vẻ bí mật rồi cười tươi rói nói với tôi:
- Bác Thu chịu chấp nhận tớ rồi á!
- Thật ư? Sao hay vậy? - Tôi ngạc nhiên
Cậu ấy cỏ vẻ đăm chiêu:
- Tớ...cũng không biết nữa, chắc tại bác ấy suy nghĩ thông rồi
- Uhm! Chắc vậy - Tôi gật đầu đồng ý
Đó là một tin mừng, tôi rất vui cho Quân, như thế thì quá tốt rồi còn gì.
Dù cái tin Quân nói cho tôi biết giúp tâm trạng tôi khá hơn được một chút nhưng cả ngày hôm đó tôi vẫn không tài nào tập trung nổi vào bất kỳ việc gì.Tôi thể không phủ nhận rằng, tôi nhớ Minh Vương, rất nhiều, làm gì tôi cũng nghĩ đến cậu ấy. Tôi căm ghét bản thân mình, sao tôi không thể làm chủ bản thân chứ? Thật là bực mình!
Tôi không thể như vậy mãi được. Người ta đã không cần mình, mình nhớ về người ta cũng vô ích. Lâm Nhã Anh tôi quyết định, từ nay sẽ chú tâm vào học hành chăm chỉ, tuyệt đối không được suy nghĩ đến Hoàng Minh Vương nữa.
Nhưng cái quyết tâm đó để sau đi. Tôi phải tìm cách để vận đen đừng bám mình nữa, đang đi gần tới nhà rồi lại vấp cục đá to đùng ngáng ngay giữa đường, và thế là trật chân luôn, hỏi có xui xẻo không kia chứ?!
Giờ không lẽ lết về nhà? Tôi không nghĩ đó là ý kiến hay. Nhưng bây giờ còn cách nào sao?
- Cậu chẳng bao giờ bỏ được cái tật hậu đậu cả!
Giọng nói trầm ấm này sao quen quá, có lẽ nào...?
- Á...á cậu làm gì vậy? Đau quá đi! - Tôi hét lên vì Minh vương vừa vặn cái cổ chân của tôi, ghét thì nói một tiếng chứ
- Cậu có im ngay không? Kẻo người ta tưởng tớ làm gì cậu nữa bây giờ! - Cậu ấy nhăn mặt
- Cậu vặn cổ chân tớ như thế bảo tớ không la mới lạ đó - Tôi cãi lại
Minh Vương thở hắt ra:
- Giờ cậu chịu đau một chút rồi đi lại bình thường hay muốn tớ bế cậu về?
À...chuyện này thì...tôi có biết Minh Vương từng học một vài thứ từ người chú là bác sĩ của mình. Xem ra thì thà ngồi yên chịu đau cho cậu ấy chữa cái chân còn hơn là để cậu ấy bế về. Nghĩ thế nên tôi ngồi im luôn.
- Xong rồi đó!
- Cảm ơn
Tôi chực đứng dậy nhưng khuỵu xuống ngay lập tức vì đau. Minh Vương nhanh chóng đưa tay ra đỡ tôi:
- Chưa đi được ngay đâu, để tớ cõng cậu
Tôi đơ ra nhìn Minh Vương, cậu ấy vừa nói gì?!
- Cậu bị gì vậy? Có phải là tớ chưa từng cõng cậu đâu - Minh Vương khẽ nhíu mày
Ờ...cũng đúng! Bây giờ thì đó là cách duy nhất. Và sau đó mọi chuyện diễn ra như bạn thường thấy trên phim truyền hình, Minh Vương cõng tôi về, dặn tôi đi đứng cẩn thận và tôi vẫn còn nhớ rất rõ câu cuối cùng cậu ấy nói với tôi trước khi quay lưng bước về là:
- Hãy quên những gì vừa xảy ra đi và đừng hiểu lầm!
Quên tất cả và đừng hiểu lầm! Ý cậu ấy là đừng hy vọng gì cả, bởi như cậu ấy đã nói, người cậu ấy thích là Tuyết Đan, không phải tôi. Được thôi! Tôi sẽ không nhớ gì cả, sẽ không mơ mộng gì thêm. Rồi đây mọi chuyện sẽ trở lại như trước, không có Hoàng Minh Vương nữa! Không có cậu ấy tôi vẫn sống tốt thôi, rồi tôi sẽ ổn, chắc chắn là vậy. Tôi sẽ khép lại một ngăn ký ức, ngăn ký ức chứa những kỷ niệm về một kẻ được gọi là Quỷ vương, vô tình lướt qua cuộc đời tôi rồi biến mất, nhanh chóng như khi xuất hiện.
Ta khép cửa trái tim
Để quên một bóng hình
Nhìn mưa rơi ngoài cửa
Chợt thấy lòng quạnh hiu.
[Mery Yoo]
***************************
Ba tháng sau
Bác Hồ từng dạy:
Không có việc gì khó
Chỉ sợ lòng không bền
Đào sông và lấp biển
Có chí ắt làm nên.
Bây giờ tôi mới thấm thía lời dạy của Bác. Sau ba tháng học hành chăm chỉ, tôi đã đạt được kết quả ngoài cả sợ mong đợi. Tôi đã từng nói với các bạn trên đời này luôn xuất hiện kỳ tích mà, giờ thì phép màu đã đến với tôi. Xin trân trọng tuyên bố với mọi người, Lâm Nhã Anh tôi đây vừa giành được học bổng đi du học ở Singapore, cuối tuần này tôi sẽ đi, vỗ tay vỗ tay nào!
Tôi nghiệm ra một điều nữa, học là biện pháp tốt khi bạn muốn quên ai đó. Chính xác hơn là theo đuổi ước mơ của bản thân là phương pháp tốt để chữa lành những vết đau.
Hôm nay tôi muốn về nhà thật sớm, nhảy lên facebook và thông báo cho tất cả bạn bè của mình biết tin vui này. Vừa đến trước cửa đã thấy Hồng Quân đứng đợi, hình như có chuyện gì đó rất quan trọng.
- Cậu về rồi! Tớ có chuyện quan trọng cần nói. Xin cậu đừng đi Singapore! - Quân nói một hơi
- Tại sao? - Tôi ngây người
- Cậu...cậu hiểu lầm Minh Vương rồi! - Hồng Quân nói gấp
Tôi im lặng. Cái tên Minh Vương đã ba tháng nay tôi không muốn nghe, nay Quân đột nhiên nhắc đến khiến cơn đau lại nhức nhối trở lại.
- Cậu hãy đến tiệm trà sữa Sunny Hill để gặp Tuyết Đan, cậu sẽ hiểu tất cả, giờ tớ phải về đây!
Nói rồi Hồng Quân chạy vội đi. Sau khi trấn tĩnh lại, tôi vội đến tiệm Sunny Hill để làm rõ những gì Quân vừa nói.
Có vẻ như Đan đã đợi tôi khá lâu rồi, ly nước của cô ấy đã gần cạn.
- Lâu không gặp - Tôi mỉm cười ngồi xuống
- May quá! Tớ tưởng cậu không đến - Tuyết Đan mừng rỡ
- Có chuyện gì quan trọng à?
Tuyết Đan hít sâu một cái rồi chậm rãi nói:
- Xin cậu hãy quay về bên Minh Vương! Người Vương thích là cậu, cậu ấy không hề thích tớ, cậu ấy chưa bao giờ thích tớ cả, lúc trước cũng vì mẹ cậu ấy mà Vương mới quen tớ.
Tôi cười nhạt:
- Nhưng bây giờ thì không phải vì bác Thu nữa rồi
Cô bạn vội xua tay:
- Không không phải vậy đâu! Lần này là vì Hồng Quân
- Vì Quân sao? - Tôi nghiêng đầu
Đan gật mạnh:
- Đúng! Bác Thu muốn Minh Vương quen tớ vì lời hứa đính ước năm xưa giữa bác ấy và mẹ tớ. Nhưng Minh Vương lại thích cậu nên bác đã nói với Minh Vương rằng nếu cậu ấy chịu quen tớ thì bác ấy sẽ chấp nhận Hồng Quân. Tuy nhiên, chỉ có tớ là thích cậu ấy thôi, cậu ấy không hề thích tớ. Hộp sô cô la hôm trước là do tớ tự mua, tớ làm vậy để cậu rời xa Minh Vương. Xin lỗi cậu! Chỉ là vì tớ quá thích Vương. Cậu có biết cái móc khóa cỏ bốn lá ấy tượng trưng cho cái gì không? Nó tượng trưng cho sự may mắn và tình yêu, đó là món quà ý nghĩa nhất mà Minh Vương muốn tặng cho cậu.
Tôi im lặng lắng nghe rồi khẽ cười:
- Cảm ơn cậu đã nói với tớ chuyện này. Nhưng tớ nghĩ Minh Vương nên tự nói với tớ thì hơn. Tớ có việc nên về trước đây! - Tôi đứng dậy định ra về
- Khoan đã! Minh Vương vẫn không biết tớ nói với cậu đâu! - Tuyết Đan vội nói
Tôi không trả lời cô ấy. Việc bây giờ tôi muốn làm nhất là đi tìm Minh Vương.
Có những thứ được gọi là duyên phận. Chắc là tôi với Minh Vương có duyên nên đi đâu cũng gặp nhau. Vừa đi được một đoạn đã chạm mặt nhau
- Nghe nói cậu được học bổng du học ở Singapore, chúc mừng cậu! - Cậu ấy bắt chuyện trước
- Cảm ơn!
Tôi im lặng chờ đợi một cái gì đó, nhưng rồi, chẳng có gì xảy ra
- Chúc cậu thành công! Tớ đi trước đây! - Cậu ấy gật đầu chào rồi bước qua tôi
Chỉ vậy thôi sao? Không giải thích, không níu kéo, chỉ một câu đơn giản vậy thôi sao? Chẳng lẽ phải vứt bỏ nhau ra khỏi cuộc đời mới được ư? Vốn chẳng khác nào người dưng qua đường, vô tình chạm mặt, vô tình lướt qua nhau, vô tình lãng quên...
**************************
Tôi ngồi bên bệ cửa sổ, lơ đãng đếm những đám mây xám biếng lười bên ngoài bầu trời. Hôm nay là ngày tôi lên đường sang Singapore, nghe nói còn một bạn cũng giành được học bổng như tôi, không biết đó là ai nhỉ? Dì tôi đang đứng trước nhà đợi tôi. Tôi kéo chiếc vali ra khỏi bục cửa, quay lại nhìn ngôi nhà nhỏ mình đã ở không lâu, chẳng có gì để lưu lại, tôi quay lưng bước đi đầy dứt khoát. Ngôi nhà không vấn vương kỷ niệm gì, nhưng con đường nhỏ này thì có. Tại đây, Minh Vương đã cõng tôi về khi chân tôi bị đau, đó là lần gần đây nhất và cũng là lần cuối cùng cậu ấy quan tâm đến tôi, bây giờ nghĩ lại mới thắc mắc sao cậu ấy lại xuất hiện đúng lúc như vậy, người ta gọi là Quỷ vương quả không sai.
Dì tôi đưa tôi đến sân bay rồi quay về ngay vì bận việc. Tôi ngồi một mình chờ đợi, không biết chờ đợi cái gì, có lẽ là chờ ai đó đến và giữ mình lại.
- Xin mời quý khách đi chuyến bay đến Singapore vào lúc 9 giờ vui lòng đến cửa chính. Sắp đến giờ khởi hành!
Tôi ngoái nhìn ra cổng sân bay lần cuối. Không có ai. Vậy là tất cả đã chấm dứt.
Hai ngày đầu khá khó khăn do tôi chưa quen nhưng đến ngày thứ ba thì mọi việc đã tạm ổn. Chuyện xảy ra vào ngày thứ tư, đó là một sáng chủ nhật cực kỳ đẹp trời.
- Nhã Anh! Có ai kiếm cậu kìa! - Cô bạn cùng phòng người Việt gọi tôi dậy khi tôi còn đang say giấc
- Ai vậy? - Tôi dụi mắt hỏi
- Tớ không biết nữa, đó là một anh chàng khá điển trai nhưng ăn mặc hơi dị
Điển trai nhưng ăn mặc hơi kỳ quái? Sao mà giống Minh Vương quá vậy nhỉ? Chắc không đâu, cậu ấy đến đây làm gì chứ, tôi lại nghĩ vẩn vơ rồi.
Đứng trước cửa là một bóng người rất thân quen. Một mùi hương đặc biệt và quan trọng là người này...mặc đồ đen từ đầu đến chân!
- Cậu làm gì ở đây vậy? - Tôi gần như la toáng lên khi thấy Minh Vương đứng trước cửa ký túc xá
-Tớ cũng giành được học bổng mà - Minh Vương nháy mắt
- Sao cậu không nói bác Thu cho đi du học ở đâu đó tốt hơn? - Tôi ngạc nhiên
Minh Vương mỉm cười:
- Vì tớ muốn đi học cùng người con gái tớ yêu
Tôi cứng họng. Giận dữ. Cậu ấy xem tôi là gì? Một món đồ chơi sao?
- Cậu đi đi! Tôi không muốn nhìn thấy cậu! - Tôi hét lên
- Xin lỗi Nhã Anh! Tối hôm đó tớ đã không giữ cậu lại vì vẫn còn đang cố tuyết phục mẹ tớ. Hôm ở sân bay tớ đến sớm như tránh mặt cậu vì muốn cậu bất ngờ. Xin cậu hãy tin tớ, một lần này thôi!
Tôi khựng lại. Liệu có nên tha thứ?
- Chứng minh đi! Chứng minh rằng cậu yêu tớ! - Tôi hất mặt
Minh Vương im lặng. Rồi nhanh như cắt, cậu ấy bước đến kéo tôi lại gần và...đặt lên môi tôi một nụ hôn...nhẹ nhàng nhưng mãnh liệt...ngọt ngào và cuồng say...
Nụ hôn đầu chỉ thoáng chốc
Nhưng mãi lưu trong tim ta
Dịu dàng thôi nhưng vẫn nhớ
Lần đầu ta biết yêu.
[ Mery Yoo]
- Tớ yêu cậu! Và sẽ mãi bên cậu, đến suốt cuộc đời này, dù cậu có đi đến chân trờ góc bể, Quỷ vương này cũng sẽ đeo theo.
- Vậy còn đính ước? - Tôi hỏi
- Có lấy vợ tớ cũng chỉ lấy cậu thôi! Nếu cậu buồn, sợi dây chuyền này sẽ thay tớ bên cậu những lúc tớ không kịp có mặt
Minh Vương đưa cho tôi sợi dây chuyền có mặt chữ V và chữ A lồng vào nhau trong khung hình trái tim.
- Sao cậu kiếm được sợi dây có mặt này vậy? - Tôi tròn mắt nhìn sợi dây chuyền
- Tớ đặt làm! - Cậu ấy mỉm cười
Giờ đây tôi lại được bên cạnh cậu ấy, Quỷ vương cánh trắng của tôi. Và lần này, có cái gì đó bảo tôi hãy tin cậu ấy đi, tin rằng chúng tôi sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Vì cậu mang cho tớ niềm vui...
Vì cậu mang cho tớ nụ cười...
Nên cậu là Quỷ vương mang trên mình đôi cánh trắng...
Đây sẽ là lần cuối chúng ta nói lời tạm biệt!
Nhất định sẽ hạnh phúc, mãi mãi về sau...
***************************
Nếu có thể xin hãy để anh...
Sánh bước cùng em hết cuộc đời này
Đôi tim này mãi không chia cách
Nắm tay nhau đi đến cuối con đường.
[Mery Yoo]
THE END
..........Ngọt và đắng...!!!
....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
...Là ngọt ngào sau những đắng cay
...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
...Là kết thúc hay bắt đầu..!
Thread Information
Users Browsing this Thread
There are currently 2 users browsing this thread. (0 members and 2 guests)
Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn
- You may not post new threads
- You may not post replies
- You may not post attachments
- You may not edit your posts
Forum Rules
-
Liên Kết
-