Tên truyện: Quỷ vương cánh trắng
Tác giả: Mery Yoo
Thể loại: tình cảm, hài hước, nhẹ nhàng
Tình trạng: đang viết
Độ tuổi được đọc: 13+
Cảnh báo về nội dung truyện: không có
Chap 1
Ác quỷ vốn gieo rắc đau thương
Mang trên mình bao tội lỗi
Nhưng quỷ vương này lại có đôi cánh trắng
Mang cho tôi nụ cười của niềm vui
Và cả những giọt nước mắt...
Những giọt nước mắt hạnh phúc
Người ta gọi anh là quỷ vương cánh trắng...
Xin chào! Tên tôi là Lâm Nhã Anh, học sinh lớp 11 trường Lạc Ân, tôi là một con nhóc bình thường, theo tôi nhận xét là thế, có lẽ tự tin một chút thì học lực cũng tạm ổn, còn ngoại hình á? Thời buổi này mọi người luôn quan tâm đến vẻ bề ngoài không chỉ của riêng họ mà còn của người khác nữa nên tôi sẽ giới thiệu cho các bạn biết một chút về vẻ bề ngoài của tôi. Tôi - Lâm Nhã Anh, một con bé có chiều cao gọi là ngước lên mình chả bằng ai nhưng nhìn xuống cũng chả ai bằng mình, còn nhìn ngang thì khối đứa ngang ta, ka...ka...ka. Con gái thường thích để tóc dài cho nó đoan trang thuỳ mị nhưng tôi lại để mái tóc ngắn giống chị Dara trong 2NE1 ý, ít ra thì nhìn cho nó đỡ...bình thường, hì! Cái tôi hài lòng nhất ở mình chính là làn da trắng, người đã không xinh như người ta thì da cũng phải trắng một tý chứ! Ôi trời cái phần giới thiệu dài dòng quá đi mất. Còn nhiều lắm nhưng mà từ từ đi rồi nói, tôi bây giờ đang đi bộ đến trường...í nhầm, đang...chạy đến trường. Các bạn đang thắc mắc sao tôi không bắt xe buýt hay đi xe đạp phải không? Phải thú thật là tôi không biết đi xe đạp, bí mật đó, giữ cho kín vào và tôi đã lỡ giờ bắt xe buýt rồi. Vâng! Chính xác là tôi sắp trễ học rồi nên cứ phải cắm đầu cắm cổ chạy như điên đoạn đường từ nhà đến trường dài những 100 km, ôi tôi sắp điên lên rồi đây, lạy Trời cho con chạy bộ suôn sẻ!
Rầm!!!!!!!!!!!!!!!
Ông Trời chẳng lẽ không nghe thấy lời thỉnh cầu của con sao????????? Chạy bộ mà cũng tông vào người ta, theo như trong truyện tôi đang đọc thì người con gái lái xe đạp tông vào một anh chàng cực kỳ đẹp trai, nhưng như tôi đã nói là tôi không biết đi xe đạp, vì vậy người con trai đang đứng trước mặt tôi cũng không đẹp lung linh như trong truyện, nhưng cậu ta không thể nói là xấu được, cậu ta trông có vẻ gì đó lạ lùng và bí hiểm, cũng rất thu hút người khác đấy! Mái tóc được cắt tỉa giống như Noh Min Woo trong My girlfriend is a Gumiho ấy, nhưng đôi mắt cậu ta không ướt át si tình như anh Min Woo, đó là một đôi mắt sâu, sâu thẳm và cô đơn, tôi có thể cảm nhận được sự đơn độc trong đôi mắt ấy, đó là một đôi mắt có thể nhìn thấu tâm can người khác, đôi mắt ấy khiến tôi bất giác rùng mình. Phong cách thời trang của cậu ta cũng thật là đặc biệt, đen từ đầu đến chân! Cậu ta khẽ nhếch mép rồi lướt qua tôi, nhanh đến bất ngờ...Tôi còn chưa kịp nói lời xin lỗi mà...
Trời ơi Nhã Anh ơi, mày trước giờ trơ trước trai đẹp mà, à tất nhiên là trừ DBSK, làm quái gì mà đứng ngẩn ra như con ngốc thế hử? Định thần lại ngay, sắp muộn học rồi, tăng tốc nào!
Ơn trời vừa kịp lúc, phù!
Binh! Trời đất sáng giờ tông hai lần, thú thật là tôi rất hậu đậu, tôi cũng chả biết làm sao, cha mẹ sinh con trời sinh tính mà. Kẻ đáng thương thứ hai bị tôi tông phải là ai vậy nhỉ? Ngước lên với bộ mặt ăn năn hối lỗi cực kỳ thật thà, tôi thầm hy vọng đó không phải là một tay anh chị trong trường, tôi chưa muốn chết, còn yêu đời lắm. Vừa thấy mặt bạn ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm, là Trần Hồng Quân, cùng lớp với tôi, tôi cười thật tươi cầu hoà:
- Ối Quân à! Xin lỗi nhá! Tại đi học trễ nên chạy vội, cùng cảnh ngộ mà, thông cảm nhe! Tớ vào lớp trước đây!
Nói rồi tôi chạy một mạch vào lớp, không kịp ngoái lại xem bộ mặt của cậu ấy.
Vừa vào bàn, Thái Vy ngồi kế bên vỗ vai tôi hỏi:
- Sao bồ đi trễ thế?
- Ờ, tại…ngủ quên (nhe răng cười)
Cũng không biết trả lời sao với cô bạn, thôi thì cứ thành thật, Bác Hồ đã dạy phải khiêm tốn, thật thà, dũng cảm mà, hì!
Thầy chủ nhiệm hiền từ của chúng tôi chậm rãi tiến vào lớp, nhẹ nhàng nâng cặp kính lên, thầy gõ nhẹ cây thước lên bảng để ổn định lớp rồi cất giọng hiền hoà:
- Hôm nay thầy sẽ đổi chỗ một số bạn! Lan Anh, em lên bàn đầu chỗ Hồng Quân ngồi để thầy tiện theo dõi việc học của em hơn, lần kiểm tra này em điểm kém lắm đấy, Hồng Quân xuống chỗ Lan Anh ngồi!
Một số bạn nữa bị đổi chỗ lên bàn đầu do đợt kiểm tra vừa rồi bị điểm kém, thầy tôi là thế đấy, hễ mà vừa kết thúc một đợt kiểm tra là y như rằng cũng có vài đứa ngậm ngùi lên bàn đầu ngồi, nhưng mà yên tâm đi, như tôi đã nói, thầy tôi rất "hiền từ", he...he...he!
- Ê Nhã Anh! Hồng Quân đẹp trai thật đấy, giờ cậu ấy sang đây ngồi tớ mới đế ý, hi hi!
Tiếng Thái Vy làm tôi giật mình, nhìn sang chỗ Hồng Quân, cậu ta giờ ngồi ngang với Thái Vy, nói thật trước giờ tôi vốn không có hứng thú với trai đẹp, ê này, đừng có hiểu lầm tôi thuộc giới tính thứ ba nhá, chẳng qua là vì đối với tôi, không thằng con trai nào có thể so sánh với 5 chàng trai DBSK cả (đây gọi là hiện tượng hâm mộ thần tượng thái quá) nên tôi cũng không để tâm lắm, lúc nãy đụng vào Quân tôi còn không kịp nhìn kỹ mặt nữa là, trong lớp tôi với cậu ấy cũng không thân mấy, không chừng ra đường tôi còn nhìn không ra cậu ấy nữa kìa, thế nên tôi chỉ cười và nói cho có lệ:
- Ừ cũng dễ thương!
Nói rồi tôi quay sang viết bài thầy vừa giảng, còn cô bạn Thái Vy của tôi thì...các bạn xem phim rồi đấy, mắt các cô mà thấy mấy anh xinh trai thì chỉ có nổ trái tim thôi, haizzzzzz, rõ khổ!
Tùng...tùng...tùng!
Ôi sao tôi yêu cái tiếng trống tan học này quá đi, cái bụng của tôi đang biểu tình đây này, chiều nay sẽ không phải đi bộ nữa, bắt xe buýt mà đi. Tôi tung tăng trên con đường đầy nắng đến trạm xe buýt và...
Rầm!!!!!!!!!!!!!!!
Lại nữa sao? Ngày bắt đầu thế nào thì nó kết thúc thế đấy, ôi trời ạ! Ngẩng mặt lên nhìn kẻ xấu số vừa bị mình đụng phải, tôi bật ngửa. Trời đất! Không phải chứ, nó bắt đầu với ai thì kết thúc cũng với kẻ ấy, chính là cái cậu đen toàn tập lúc sáng! Lần này thì thể nào cậu ta cũng điên tiết gắt ầm lên cho mà xem. Lâm Nhã Anh, lần này mày chết rồi con ạ!
Cơ mà hình như ông Trời thương tôi, cậu ta không giận dữ gì ghê gớm mà chỉ lườm tôi một cái rồi khẽ nhăn mặt, đôi mắt cậu ta khi lườm thiệt là làm con người ta ớn cả da gà
- Cậu đi đường làm ơn nhìn trước nhìn sau giùm đi!
Cậu ta buông một câu hững hờ rồi bước đi thật nhanh, và lần này, cũng nhanh đến nỗi câu xin lỗi còn chưa kịp bước tới cửa miệng tôi, cậu con trai áo đen này quả thật kỳ lạ.

Home
Diễn Đàn
What's New?


completed
LinkBack URL
About LinkBacks
Trả Lời Với Trích Dẫn



)