1. Thông Báo Chính
  2. Click 1+ nhiệt tình để ủng hộ diễn đàn bạn nhé :


    Cafe Chérie House - Cafe bánh mang thương hiệu cảm xúc
    Quy định khi tham gia gửi bài ở box Quảng Cáo - Trao đổi - Mua Bán
  3. Facebook Quảng Cáo
    tuyen mod
  4. Quảng Cáo



+ Trả Lời Ðề Tài + Gửi Ðề Tài Mới
Trang 1/2 1 2 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 17

Ðề tài: Quỷ vương cánh trắng completed

  1. #1
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Lightbulb Quỷ vương cánh trắng

    Tên truyện: Quỷ vương cánh trắng

    Tác giả: Mery Yoo

    Thể loại: tình cảm, hài hước, nhẹ nhàng

    Tình trạng: đang viết

    Độ tuổi được đọc: 13+

    Cảnh báo về nội dung truyện: không có




    Chap 1



    Ác quỷ vốn gieo rắc đau thương
    Mang trên mình bao tội lỗi
    Nhưng quỷ vương này lại có đôi cánh trắng
    Mang cho tôi nụ cười của niềm vui
    Và cả những giọt nước mắt...
    Những giọt nước mắt hạnh phúc
    Người ta gọi anh là quỷ vương cánh trắng...


    Xin chào! Tên tôi là Lâm Nhã Anh, học sinh lớp 11 trường Lạc Ân, tôi là một con nhóc bình thường, theo tôi nhận xét là thế, có lẽ tự tin một chút thì học lực cũng tạm ổn, còn ngoại hình á? Thời buổi này mọi người luôn quan tâm đến vẻ bề ngoài không chỉ của riêng họ mà còn của người khác nữa nên tôi sẽ giới thiệu cho các bạn biết một chút về vẻ bề ngoài của tôi. Tôi - Lâm Nhã Anh, một con bé có chiều cao gọi là ngước lên mình chả bằng ai nhưng nhìn xuống cũng chả ai bằng mình, còn nhìn ngang thì khối đứa ngang ta, ka...ka...ka. Con gái thường thích để tóc dài cho nó đoan trang thuỳ mị nhưng tôi lại để mái tóc ngắn giống chị Dara trong 2NE1 ý, ít ra thì nhìn cho nó đỡ...bình thường, hì! Cái tôi hài lòng nhất ở mình chính là làn da trắng, người đã không xinh như người ta thì da cũng phải trắng một tý chứ! Ôi trời cái phần giới thiệu dài dòng quá đi mất. Còn nhiều lắm nhưng mà từ từ đi rồi nói, tôi bây giờ đang đi bộ đến trường...í nhầm, đang...chạy đến trường. Các bạn đang thắc mắc sao tôi không bắt xe buýt hay đi xe đạp phải không? Phải thú thật là tôi không biết đi xe đạp, bí mật đó, giữ cho kín vào và tôi đã lỡ giờ bắt xe buýt rồi. Vâng! Chính xác là tôi sắp trễ học rồi nên cứ phải cắm đầu cắm cổ chạy như điên đoạn đường từ nhà đến trường dài những 100 km, ôi tôi sắp điên lên rồi đây, lạy Trời cho con chạy bộ suôn sẻ!

    Rầm!!!!!!!!!!!!!!!

    Ông Trời chẳng lẽ không nghe thấy lời thỉnh cầu của con sao????????? Chạy bộ mà cũng tông vào người ta, theo như trong truyện tôi đang đọc thì người con gái lái xe đạp tông vào một anh chàng cực kỳ đẹp trai, nhưng như tôi đã nói là tôi không biết đi xe đạp, vì vậy người con trai đang đứng trước mặt tôi cũng không đẹp lung linh như trong truyện, nhưng cậu ta không thể nói là xấu được, cậu ta trông có vẻ gì đó lạ lùng và bí hiểm, cũng rất thu hút người khác đấy! Mái tóc được cắt tỉa giống như Noh Min Woo trong My girlfriend is a Gumiho ấy, nhưng đôi mắt cậu ta không ướt át si tình như anh Min Woo, đó là một đôi mắt sâu, sâu thẳm và cô đơn, tôi có thể cảm nhận được sự đơn độc trong đôi mắt ấy, đó là một đôi mắt có thể nhìn thấu tâm can người khác, đôi mắt ấy khiến tôi bất giác rùng mình. Phong cách thời trang của cậu ta cũng thật là đặc biệt, đen từ đầu đến chân! Cậu ta khẽ nhếch mép rồi lướt qua tôi, nhanh đến bất ngờ...Tôi còn chưa kịp nói lời xin lỗi mà...

    Trời ơi Nhã Anh ơi, mày trước giờ trơ trước trai đẹp mà, à tất nhiên là trừ DBSK, làm quái gì mà đứng ngẩn ra như con ngốc thế hử? Định thần lại ngay, sắp muộn học rồi, tăng tốc nào!

    Ơn trời vừa kịp lúc, phù!

    Binh! Trời đất sáng giờ tông hai lần, thú thật là tôi rất hậu đậu, tôi cũng chả biết làm sao, cha mẹ sinh con trời sinh tính mà. Kẻ đáng thương thứ hai bị tôi tông phải là ai vậy nhỉ? Ngước lên với bộ mặt ăn năn hối lỗi cực kỳ thật thà, tôi thầm hy vọng đó không phải là một tay anh chị trong trường, tôi chưa muốn chết, còn yêu đời lắm. Vừa thấy mặt bạn ấy, tôi thở phào nhẹ nhõm, là Trần Hồng Quân, cùng lớp với tôi, tôi cười thật tươi cầu hoà:

    - Ối Quân à! Xin lỗi nhá! Tại đi học trễ nên chạy vội, cùng cảnh ngộ mà, thông cảm nhe! Tớ vào lớp trước đây!

    Nói rồi tôi chạy một mạch vào lớp, không kịp ngoái lại xem bộ mặt của cậu ấy.

    Vừa vào bàn, Thái Vy ngồi kế bên vỗ vai tôi hỏi:

    - Sao bồ đi trễ thế?
    - Ờ, tại…ngủ quên (nhe răng cười)

    Cũng không biết trả lời sao với cô bạn, thôi thì cứ thành thật, Bác Hồ đã dạy phải khiêm tốn, thật thà, dũng cảm mà, hì!

    Thầy chủ nhiệm hiền từ của chúng tôi chậm rãi tiến vào lớp, nhẹ nhàng nâng cặp kính lên, thầy gõ nhẹ cây thước lên bảng để ổn định lớp rồi cất giọng hiền hoà:

    - Hôm nay thầy sẽ đổi chỗ một số bạn! Lan Anh, em lên bàn đầu chỗ Hồng Quân ngồi để thầy tiện theo dõi việc học của em hơn, lần kiểm tra này em điểm kém lắm đấy, Hồng Quân xuống chỗ Lan Anh ngồi!

    Một số bạn nữa bị đổi chỗ lên bàn đầu do đợt kiểm tra vừa rồi bị điểm kém, thầy tôi là thế đấy, hễ mà vừa kết thúc một đợt kiểm tra là y như rằng cũng có vài đứa ngậm ngùi lên bàn đầu ngồi, nhưng mà yên tâm đi, như tôi đã nói, thầy tôi rất "hiền từ", he...he...he!

    - Ê Nhã Anh! Hồng Quân đẹp trai thật đấy, giờ cậu ấy sang đây ngồi tớ mới đế ý, hi hi!

    Tiếng Thái Vy làm tôi giật mình, nhìn sang chỗ Hồng Quân, cậu ta giờ ngồi ngang với Thái Vy, nói thật trước giờ tôi vốn không có hứng thú với trai đẹp, ê này, đừng có hiểu lầm tôi thuộc giới tính thứ ba nhá, chẳng qua là vì đối với tôi, không thằng con trai nào có thể so sánh với 5 chàng trai DBSK cả (đây gọi là hiện tượng hâm mộ thần tượng thái quá) nên tôi cũng không để tâm lắm, lúc nãy đụng vào Quân tôi còn không kịp nhìn kỹ mặt nữa là, trong lớp tôi với cậu ấy cũng không thân mấy, không chừng ra đường tôi còn nhìn không ra cậu ấy nữa kìa, thế nên tôi chỉ cười và nói cho có lệ:

    - Ừ cũng dễ thương!

    Nói rồi tôi quay sang viết bài thầy vừa giảng, còn cô bạn Thái Vy của tôi thì...các bạn xem phim rồi đấy, mắt các cô mà thấy mấy anh xinh trai thì chỉ có nổ trái tim thôi, haizzzzzz, rõ khổ!

    Tùng...tùng...tùng!

    Ôi sao tôi yêu cái tiếng trống tan học này quá đi, cái bụng của tôi đang biểu tình đây này, chiều nay sẽ không phải đi bộ nữa, bắt xe buýt mà đi. Tôi tung tăng trên con đường đầy nắng đến trạm xe buýt và...

    Rầm!!!!!!!!!!!!!!!

    Lại nữa sao? Ngày bắt đầu thế nào thì nó kết thúc thế đấy, ôi trời ạ! Ngẩng mặt lên nhìn kẻ xấu số vừa bị mình đụng phải, tôi bật ngửa. Trời đất! Không phải chứ, nó bắt đầu với ai thì kết thúc cũng với kẻ ấy, chính là cái cậu đen toàn tập lúc sáng! Lần này thì thể nào cậu ta cũng điên tiết gắt ầm lên cho mà xem. Lâm Nhã Anh, lần này mày chết rồi con ạ!

    Cơ mà hình như ông Trời thương tôi, cậu ta không giận dữ gì ghê gớm mà chỉ lườm tôi một cái rồi khẽ nhăn mặt, đôi mắt cậu ta khi lườm thiệt là làm con người ta ớn cả da gà

    - Cậu đi đường làm ơn nhìn trước nhìn sau giùm đi!

    Cậu ta buông một câu hững hờ rồi bước đi thật nhanh, và lần này, cũng nhanh đến nỗi câu xin lỗi còn chưa kịp bước tới cửa miệng tôi, cậu con trai áo đen này quả thật kỳ lạ.
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!



  2. #2
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 2:




    Tôi quên nói với các bạn là tôi sống với bà dì độc thân, ba mẹ tôi...uhm...hơi khó nói tý, họ ly hôn rồi, và mỗi người đều có gia đình riêng, nghe giống phim quá nhỉ? Nhiều khi tôi cũng thấy hoàn cảnh của mình giống phim lắm cơ. Do dì tôi độc thân nên bà ấy đi suốt ngày, tôi về thì cơm nước tự xử, dọn dẹp nhà cửa thì dì tôi thuê người giúp việc theo giờ, kể ra thì tôi cũng khoẻ, không cực khổ gì như mấy nàng trong phim truyền hình. Xử xong tô cơm to oành, tôi quyết định online vì hôm nay bài không nhiều. Vừa onl đã có người pm rồi:

    [Thai Vy] ê nhỏ đang làm gì đó?

    [Nha Anh] chat với bồ nè

    [Thai Vy] huề vốn chưa từng thấy, thôi bỏ đi, Vy có trò này vui lắm, bồ chơi không?

    [Nha Anh] *suy nghĩ* thì nói mới biết chớ, nói nghe xem nào *mắt nhonh nhanh*

    [Thai Vy] mai nói, cho bồ tò mò chơi, out đây

    [Nha Anh] ê nè! Tự dưng nói mấy câu cái off, đúng là cái đồ...cái đồ tự kỷ mà! =.="

    Thai Vy is now offline...

    Tắt máy, tôi leo lên giường đi ngủ, Vy khùng đáng ghét, bồ thành công rồi đấy, mình đang tò mò lắm đây, Trương Thái Vy! Bồ có biết làm cho người khác tò mò là tội lỗi lắm không hả? Mà lại còn là với Lâm Nhã Anh này nữa chứ, còn tật tò mò nó ăn sâu vào máu từ khi sắp nằm trong bụng mẹ rồi. Ax! Tôi phải cố dỗ giấc thôi, ngủ đủ để lấy sức mai còn tra khảo bà Vy, ka...ka...ka!

    Sáng hôm sau...

    Trời trong xanh, không khí trong lành, chim hót líu lo trên vòm cây, gió khẽ lung lay những tán phượng, và một giọng nói cao ngút trời phát ra từ lớp 11A3 làm rúng động cả những chú kiến đang kiên nhẫn...bò:

    - Trời ơi hôm nay có mưa rồi bà con ơi!

    Cái giọng cao không lẫn vào đâu được đó chính là của Liễu Ái, con nhỏ theo tôi bình chọn là đáng ghét nhất quả đất. Cho dù cô ta là hoa khôi của lớp thì tôi vẫn ghét cô ta, không phải vì tôi ganh tỵ với nhan sắc của Liễu Ái, tôi cũng đâu có tệ, vài người vẫn thường khen tôi xinh đấy chứ, sự thực là vì cô ta đáng ghét thật mà. Cô ta buông một câu như thế chẳng qua là vì hôm nay tôi đi rất sớm, ấy đừng hiểu lầm! Đúng là tôi đã chào các bạn bằng màn đi trễ đáng ngượng nhưng mà tôi không đi trễ thường đâu, tại bình thường trước 10 phút vào lớp tôi mới đến, và lớp tôi hình như có truyền thống đến sớm hay sao ấy, thế nên hoá ra tôi luôn là đứa tới trễ nhất, đó đâu phải lỗi tại tôi, tôi đã vào trước 10 phút mà, do lớp tôi chúng nó vào sớm quá chứ bộ, nhưng hôm nay còn tới 30 phút lận kia, vì vậy đối với cả lớp việc tôi đi sớm như thế thì đúng là lạ, nhưng dù sao tôi cũng không mượn cô ta phải lên tiếng, xinh đẹp mà sao thích nói móc người khác thế không biết, người khác khi bị Liễu Ái nói móc không biết sao chứ với Nhã Anh này thì đừng có mơ mà tôi nhịn, tôi mỉm cười quay qua nháy mắt với cô ta:

    - Nắng thế mà mưa là mưa hồ ly đấy, hồ ly khóc!

    Cô ta cong môi hỏi:

    - Cậu lấy đâu ra cái lý luận đó vậy hả?

    - Người thông minh thì cần gì phải lấy lý luận của người khác chứ! Mà lớp này có hồ ly tên Phan Liễu Ái đó nha, 18 cái đuôi lận, bởi vậy cáo còn hơn hồ ly chín đuôi! Coi chừng lát nữa hồ ly khóc đó nha! Ha...ha...ha!

    - Cậu...

    Tôi vọt nhanh về chỗ, bỏ lại Liễu Ái cứng họng nhìn tôi trừng trừng, còn cả lớp được một trận cười thoả thích. Thái Vy bụm miệng cười hỏi tôi:

    - Bồ học từ phim Hàn chứ gì?!

    - Oh yeah! Chính xác luôn! Ha...ha...ha!

    - Nhìn mặt con nhỏ đó vừa tức vừa ngượng buồn cười quá!

    Mặc kệ Thái Vy cười nghiêng ngả, tôi vẫn không quên lý do ngày hôm nay mình lại đi học sớm như thế, tôi nghiêm mặt lại, nhìn thẳng vào mắt cô bạn, cố làm giống như cảnh sát tra khảo tội phạm nói với Vy:

    - Mình nghĩ đã đến lúc bồ nói cho mình biết trò chơi của bồ rồi đó!

    Thái Vy thôi cười, gương mặt cô nàng giờ trông hình sự cực, cô bạn móc ra trong túi một mảnh giấy nhỏ có ghi số điện thoại và nick chat của ai đó rồi ghé sát tai tôi nói nhỏ:

    - Số điện thoại và nick chat của Hồng Quân đó, chúng ta mua một sim khác và tạo một nick yahoo khác để tìm hiểu cậu ấy đi! Hôm trước mình cho cậu ấy mượn điện thoại, cậu ấy tự lưu số vào và ghi là: Hồng Quân 11A3, còn 11A3 nữa chứ, người đâu đáng yêu thế không biết

    Sặc! Tôi...tôi đã dậy sớm vì cái trò chơi nhàm đến lãng xẹt này sao? Thì cậu ấy sợ Vy quen nhiều người tên Hồng Quân nên ghi 11A3 cho chắc, cái hành động đó được gọi là đáng yêu sao? Cậu ấy tự lưu số mình vào mới đáng thắc mắc ấy. Thiệt là hết nói nổi!

    - Bồ rảnh nhỉ? Vậy chơi một mình đi! Mình không có hứng với mấy trò này!

    - Mình không onl thường được, bồ onl 24/24, bồ nhận chat với cậu ấy đi! - Vy nài nỉ

    - Thế nhở mình chat với cậu ấy còn bồ nhắn tin với cậu ấy mà nội dung không khớp cậu ấy phát hiện thì làm thế nào? - Tôi nhăn mặt

    - Cứ mỗi lần như vậy bồ lên kể với mình hai người đã nói gì, rồi mình cho bồ xem tin nhắn của mình với Quân

    Xem ra cô nàng tính kỹ lắm luôn, nhưng mà tôi đã nói rồi, tôi không có hứng với trai đẹp, với tôi DBSK là vô đối. Nhưng mà làm sao Vy có nick chat của Quân nhỉ?

    - Ê bồ! Sao bồ có nick chat của cậu ấy? Quân chỉ cho Vy số điện thoại thôi mà

    - Hôm qua mình lấy sim mới nhắn tin với cậu ấy, cho bồ xem nè!

    Vy móc điện thoại ra và mở tin nhắn cho tôi đọc:

    [Hồng Quân] Cậu là ai vậy?

    [Thái Vy] Bí mật!

    [Hồng Quân] Nói đi mà! Năn nỉ đó!

    [Thái Vy] Không nói đâu, cứ coi như mình là bạn mới đi!

    [Hồng Quân] Vậy cho tớ biết tên cậu đi, cậu học lớp mấy? Nói đi! Please!

    [Thái Vy] Trời! Thế thì cậu sẽ biết tớ là ai ngay! Thôi cứ coi như tụi mình làm quen nhau đi!

    [Hồng Quân] Không nói thật ah? Thôi đây là nick của tớ: shahotoshi_262. Add rồi có gì mình nói chuyện nha, bây giờ tớ phải học bài, không nhắn được nữa, sorry nha! Sorry sorry sorry!

    Đóng tin nhắn lại, Vy quay sang tôi cười tít mắt:

    - Mình không ngờ cậu ấy lại nói chuyện dễ thương vậy luôn đó, hì hì!

    - Ờ thì cũng dễ thương, mà nếu bồ muốn tìm hiểu thì cứ làm quen bình thường đi, chung lớp mà!

    - Nhưng vậy vui hơn! - Cô nàng nháy mắt tinh nghịch

    - Thôi tuỳ bồ, nhưng mình không chơi đâu!

    Thái Vy bĩu môi, trông bạn ấy nhìn thấy ghét ghê:

    - Bồ sẽ phải suy nghĩ lại đó!

    Cuộc nói chuyện của chúng tôi chấm dứt vì cô vừa bước vào lớp. Tôi gác trò chơi của Vy sang một bên và tập trung học bài, nhìn sang, tôi thấy Vy cũng đang hí hoáy chép bài. Ánh mắt tôi vô tình chạm vào gương mặt Quân. Đột nhiên, tôi thấy tim mình vô tình hẫng mất một nhịp, gương mặt Quân nhìn nghiêng lúc này thật sự...thật sự rất đẹp, đẹp như một thiên thần.
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  3. #3
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 3:




    Take me to your heart, take me to your soul
    Give me your hand before I'm old
    Show me what love is - haven't got a clue
    Show me that wonders can be true

    They say nothing lasts forever
    We're only here today
    Love is now or never
    Bring me far away...


    Tiếng chuông điện thoại làm tôi giật mình. Đáng ghét! Đi học về mệt phờ người mới ngủ được một lát đã có đứa gọi. Mắt nhắm mắt mở bước xuống giường, tôi với tay lấy chiếc điện thoại trên bàn, vừa nhấc máy, tiếng Mỹ Phượng, cô bạn học năm cấp hai duy nhất mà tôi còn giữ liên lạc được đã vang lên:

    - Tối nay thứ sáu rảnh không?

    Tôi cất giọng ngái ngủ:

    - Bây giờ áh?

    - Ừ! Right now!

    - Có gì không?

    - Đi party!

    Lại party, chẳng lẽ tối thứ sáu chúng nó cũng không nghỉ ngơi được sao? Tôi ngán ngẩm trả lời:

    - Tao bận rồi! Party vui vẻ!

    Đang định cúp máy, Phượng đã ngay lập tức hạ giọng năn nỉ:

    - Đi đi mà! Tối nay có tụi lớp mình nữa, lâu rồi không gặp, mày tính không đi thật sao?

    Nói đến đây thật là thấy rất nhớ tụi bạn mình quá, thôi thì đành dẹp giấc ngủ ngàn vàng sang một bên vậy, dù sao lâu lâu mới có dịp gặp lại tụi nó, nghĩ vậy nên tôi đồng ý:

    - Thôi cũng được! Vậy mày sang đón tao nhá!

    - Ok!

    Party được tổ chức tại nhà của Phi Long, cũng là bạn cùng lớp cấp hai của tôi. Tôi vẫn còn nhớ lần đầu tiên tôi được đến nhà bạn ấy, đó là sinh nhật năm lớp 8 của Long, bạn ấy đã mời cả lớp đến nhà mình. Đó là một căn biệt thự to lớn được xây theo lối kiến trúc hiện đại, một ngôi nhà đáng mơ ước.

    Bữa tiệc rất đông, đa phần đều là bạn của Long và cả mấy đứa bạn cũ của chúng tôi nữa. Buổi gặp mặt rất vui vì lâu rồi chúng tôi mới gặp nhau. Đó chỉ là một bữa tiệc ngọt đơn giản, không có đèn đuốc lộng lẫy nhưng vì có rất nhiều người ở đây nên party rất náo nhiệt. Khi party đã diễn ra được một lúc thì Phi Long quyết định làm nóng không khí bằng một bàn biểu diễn break dance sôi động, nhưng tất nhiên người nhảy không phải là Long, với cái thân hình bụ bẫm của mình, bạn ấy không thể nhảy được. Người biểu diễn là bạn của Long, và tôi đã rất bất ngờ khi người đó bước ra, cậu ấy không ai khác chính là Trần Hồng Quân!

    - Mày làm gì mà đơ như cây cơ thế?! Anh kia đẹp quá hả?

    Mặc kệ lời nói đầy châm chọc của Phượng, tôi vẫn không rời mắt khỏi những bước nhảy của Quân, nó thực sự rất tuyệt. Cậu ấy giờ đây giống như một vũ công thực thụ, những bước nhảy điêu luyện cùng gương mặt đẹp đến hoàn hảo của Quân khiến tôi không khỏi trầm trồ. Lần đầu tiên, tôi cảm thấy tim mình loạn nhịp trước một thằng con trai không phải là DBSK.

    Tôi đã không đến bắt chuyện với Quân khi buổi tiệc kết thúc, tôi nhờ Phượng chở thẳng về nhà. Tự dưng tôi thấy bối rối khi đứng trước mặt Quân, chẳng lẽ tôi thích cậu ấy rồi sao? Tôi chỉ mới tiếp xúc với cậu ấy có vài lần thôi mà. Kỳ thực tôi không biết nữa, tôi thật là không biết...

    ******************************

    - Mình biết là bồ sẽ đổi ý mà!

    Thái Vy mỉm cười đắc thắng trước quyết định của tôi. Tôi đã đồng ý tham gia trò chơi của Vy, cả đêm qua tôi đã suy nghĩ rất kỹ, tạm thời bây giờ tôi không thể xác định được rõ tình cảm của mình dành cho Quân nhưng tôi sẽ tham gia vào trò chơi này, ít ra tôi có thể tìm hiểu cậu ấy, trước khi biết rõ mình có thích cậu ấy hay không. Tuy nhiên, tôi không hoàn toàn ủng hộ luật chơi của Vy:

    - Nhưng mình sẽ chat với cậu ấy bằng nick thật của mình

    Cô nàng lập tức phản đối:

    - Nhưng như thế thì còn gì là trò chơi nữa. Chán phèo!

    - Mình làm quen với với Quân không phải vì trò chơi của bồ mà là vì lý do khác

    Mắt Thái Vy đột nhiên sáng rỡ:

    - Lý do gì thế?

    Hình như tôi nói hớ rồi thì phải. Trong trường hợp này thì im lặng là thượng sách (nhưng sau này tôi mới biết đó là hạ sách =.=")

    - Bồ thích Quân phải không? - Cô nàng nói như là "mình biết tỏng bồ rồi nhá!"

    Tôi quắc mắt nhìn Vy, cô bạn im bặt nhưng tôi thừa biết là nàng ta đang thầm cười đắc ý. Thôi kệ, dù sao tôi với Vy cũng thân, cô bạn có biết cũng không sao, tôi tin Thái Vy.

    Tối hôm đó tôi add nick Quân, tất nhiên là tôi hỏi thẳng nick cậu ấy rồi, tự dưng add chắc chắn cậu ấy sẽ nghi tôi và cô bạn nhắn tin với cậu ấy là một, mà người đó có là ai khác ngoài Thái Vy bạn tôi đâu chứ. Cậu ấy rất bất ngờ khi biết tôi cũng có mặt ở buổi party và rất thích những bước nhảy của cậu ấy. Quân nói chuyện quả thật rất dễ thương, cậu ấy còn rất vui tính nữa. Tôi nghĩ mình thích cậu ấy thật rồi. Có phải như vậy là quá nhanh không? Tôi không chắc đó là một điều tốt nhưng tôi nghĩ tốt hơn hết là nên để mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên, cứ để mọi thứ theo cảm xúc của mình mà hình thành vậy.

    Tôi bắt đầu thân với Quân hơn, tôi cố kết thân với cậu ấy bằng cách tìm hiểu về break dance - niềm đam mê của cậu ấy. Khi tôi hỏi cậu ấy về break dance, Quân đã nói một cách say sưa rằng cậu ấy mơ ước trở thành một dancer nổi tiếng đồng thời là một kiến trúc sư tài giỏi, tôi hoàn toàn ủng hộ, đó chẳng phải là một ước mơ rất đẹp sao. Tôi dễ dàng có cơ hội tiếp xúc với cậu ấy vì học lực của tôi khá hơn cậu ấy nhiều, khi tôi đề nghị học nhóm, Quân đồng ý ngay. Việc học nhóm giúp chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn và tình cảm tôi dành cho cậu ấy ngày càng nhiều. Đã một tháng kể từ buổi party, tôi nghĩ đã đến lúc mình nói lời tỏ tình.

    Hôm nay là một ngày đặc biệt, tôi đã quyết định sẽ tỏ tình với Quân. Tôi onl sớm và đợi nick cậu ấy sáng. Đã đến lúc rồi!

    Đợi đã! Tôi quên bén mất một việc, tôi không onl bằng nick thật của mình. Dù đã quyết định sẽ tìm hiểu cậu ấy bằng nick thật của mình nhưng tôi cũng tạo một nick khác và nói rằng mình là người đã nhắn tin với cậu ấy tối hôm đó, chuyện này Thái Vy tất nhiên biết và không ngoài dự đoán của tôi, cô nàng đã mỉm cười đắc thắng và trêu chọc tôi từ hôm đó đến giờ, thế đấy!

    Hong Quan is now online....

    [Hong Quan] cậu đang làm gì vậy?

    Quân pm làm tôi giật mình, tôi vội trả lời

    [Nha Anh] chat với cậu

    [Hong Quan] chỉ tớ thôi sao? vinh hạnh quá!

    [Nha Anh] tớ có chuyện muốn hỏi cậu, trả lời thật lòng nhé! Cậu có bạn gái chưa?

    im lặng...

    [Hong Quan] tớ nghĩ là bây giờ bên cạnh bạn bè sẽ vui hơn là có người yêu

    Đó có phải là câu trả lời không? Rằng cậu ấy chưa có bạn gái, vậy là tôi có cơ hội phải không? Nhưng sao cậu ấy lại bảo là bên cạnh bạn bè vui hơn? Ôi tôi điên mất!

    [Hong Quan] còn cậu, đã có ai ngỏ lời chưa?

    [Nha Anh] buồn là chưa, nhưng tớ cũng thích một người và quyết định tỏ tình, cậu ủng hộ tớ chứ?

    [Hong Quan] tớ ủng hộ cậu, cố lên!

    [Nha Anh] được! vậy tớ làm đây! Hồng Quân! TỚ THÍCH CẬU!

    im lặng...

    [Hong Quan] tớ nghĩ là khi yêu thì phải tìm hiểu nhau trước, chúng ta nên tìm hiểu nhau, nếu được, hai ta sẽ chính thức bên nhau, ok?

    Tất nhiên là tôi rất vui khi cậu ấy nói thế, nhưng mà lỡ cậu ấy nói vậy để dụ tôi nói tên thật ra thì sao? Ôi trời Nhã Anh, mày đã quyết định tỏ tình thì phải nói tên thật của mình chứ, ngốc thật!

    [Nha Anh] cậu nói thật chứ?!

    [Hong Quan] thật! vậy cậu hãy cho mình biết tên thật đi!

    Đấy! Biết mà, nhưng không sao, tôi sẽ cho cậu ấy biết mình là ai

    [Nha Anh] ngày mai cậu sẽ biết

    Nha Anh is now offline...

    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  4. #4
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 4:





    Dạo này tôi đi học sớm hơn rất nhiều, lý do khỏi nói cũng biết là vì muốn gặp Quân rồi. Liễu Ái do đó cũng không có cớ nói móc tôi mỗi lần tôi đến trễ nữa. Cơ mà cô ta vẫn kiếm chuyện gây sự với tôi hoài, tôi không lạ gì tính Liễu Ái, cô ta luôn kiếm cớ gây sự với mọi người trong lớp, cô ta vô tư đến khó ưa. Nhưng tôi vẫn không tài nào hiểu nổi cãi nhau với tôi có gì vui mà cô ta lại thích gây sự với tôi nhiều nhất, trong khi lần nào tôi cũng làm cô ta tức ói máu. Cứ như là cô ta quan niệm:"Quân tử báo thù, mười năm chưa muộn" hay sao ấy, Liễu Ái mà là quân tử thì tôi là Thánh rồi. Mà thôi, dẹp cô ta sang một bên đi, sáng nay Quân đã nhắn tin vào cái sim Thái Vy đưa cho tôi, cái sim mà Vy đã dùng để nhắn với Quân ấy . Cậu ấy bảo là hôm nay muốn biết tôi là ai. Hồi hộp thật!

    - Nhã Anh! Cậu làm gì mà đứng thừ người ra thế?

    Quân mỉm cười hỏi tôi làm tôi giật bắn, tôi vội cất điện thoại vào rồi quay sang cười thật tươi:

    - Vì tớ đang chuẩn bị cho một việc quan trọng

    - Việc gì thế? Cho tớ biết được không?

    Tôi cười và móc điện thoại ra, ối biết thế lúc nãy khỏi cất, thật là...! Tôi đưa cậu ấy đọc tin nhắn cậu ấy gửi đến sim 2 của tôi, sim mà Vy đưa cho tôi ấy. Quân lập tức ngưng cười, gương mặt cậu ấy đanh lại, cậu ấy nheo mắt hỏi tôi:

    - Bạn đó...là cậu sao?

    - Ừ! - tôi trả lời chắc chắn

    Gương mặt Quân mới nãy còn đanh lại nay nhanh chóng giãn ra, môi nở một nụ cười toả nắng:

    - Uhm...vào lớp đi đã, chúng ta nói chuyện sau nhé!

    Mọi việc đang diễn ra theo cái chiều hướng gì thế này? Đừng hỏi tôi! Tôi không biết đâu!

    Quân đưa cho tôi một mảnh giấy khi tiếng trống báo hiệu tiết thứ nhất đã kết thúc:"Lát xuống căn-tin với tớ nha! Please!". Tôi quay qua thì thấy Quân đang nhìn mình, tôi gật đầu thay cho câu trả lời rồi cất vội mảnh giấy vào túi.

    Tiết thứ hai kết thúc, tôi theo Quân xuống căn-tin, không khí lúc này thật ngại ngùng, không còn thoải mái tự nhiên như lúc trước nữa, phải chăng tôi đã sai? Nhưng bây giờ tôi không còn đường quay lại nữa rồi, đã lỡ phóng lao thì phải theo lao, Lâm Nhã Anh tôi là người đã quyết là sẽ làm, đã thích là sẽ theo đuổi đến cùng, quyết không từ bỏ!

    Cuối cùng Quân cũng lên tiếng phá vỡ sự im lặng:

    - Cậu uống nước không?

    - À...

    - Uống gì đi nha!

    - Ừ cũng được

    - Cậu uống gì? - Quân mỉm cười

    - Gì cũng được, tớ dễ nuôi lắm! - Tôi cũng cười, nháy mắt tinh nghịch

    Quân phì cười rồi chen vào mua hai ly nước cam. Tiếp đó chúng tôi nói chuyện rất vui vẻ, vì tôi và cậu ấy đã thân từ lúc trước rồi. Tối đó tôi lại onl sớm và đợi cậu ấy, tự dưng thấy đói quá, tôi ghi trên status là muốn ăn hot dog, vừa lúc Quân onl

    [Hong Quan] cậu thích ăn hot dog àh?

    [Nha Anh] ừ, hot dog ngon lắm ý

    [Hong Quan] hot dog bao nhiêu vậy? để tớ mua cả tiệm cho cậu

    [Nha Anh] cậu vui tính ghê! ăn xong tớ thành lợn luôn quá

    [Hong Quan] không sao! cậu thành lợn tớ vẫn thấy dễ thương ^^

    [Nha Anh] thôi khỏi nịnh

    [Hong Quan] thật mà! mai tớ sẽ mua hot dog cho cậu, giờ tớ out đây, bye nha!

    Hong Quan is now offline...

    Lần nào tôi với cậu ấy cũng chỉ chat vài câu là cậu ấy phải out, nhưng với tôi cũng vui lắm rồi.

    Đúng là sáng hôm sau cậu ấy mua hot dog cho tôi thật. Quân rất tốt với tôi, tôi than nóng thì cậu ấy đi mượn nón quạt cho tôi ngay. Quan hệ của chúng tôi bây giờ có thể gọi là đang hẹn hò không? Cứ cho là vậy đi, để tôi còn thấy hạnh phúc đang bên cạnh mình, nhưng mà thường thì những thứ đến quá nhanh như vậy vốn không tồn tại được lâu...

    ******************************

    Sắp đến Giáng sinh rồi, tôi mua bình thuỷ tinh và giấy xếp hạc về xếp tặng Quân, tôi nghĩ quà handmade sẽ có ý nghĩa hơn những món quà khác.

    Dạo này trong trường tôi có học sinh mới đến, dù là học sinh mới nhưng cậu ta đã được mọi người sợ hãi gọi là Quỷ vương, cậu ta không đánh nhau, không phá phách, chưa bao giờ lên giám thị nhưng nghe đâu cậu ta bình thường là vậy nhưng ai mà đụng đến cậu ta thì chắc chắn kết quả sẽ rất thê thảm, vì cậu ta có cả một băng nhóm giang hồ rất nổi tiếng. Nhưng tôi thậm chí còn không biết mặt tên Quỷ vương này, tôi chỉ mãi đắm chìm trong hạnh phúc màu hồng của mình thôi.

    Nhưng mà hạnh phúc giống như chiếc bình thuỷ tinh tôi đang cầm trên tay lúc này, rơi xuống đất sẽ vỡ tan ngay. Tuy thế tôi vẫn giữ không để thành quả của mình vỡ tan khi nghe những lời nói của Quân với Hùng, bạn thân cậu ấy:

    - Con bé Nhã Anh đó thật phiền phức!

    - Vậy sao mày còn quen nó?

    Quân cười khẩy, nhìn mặt cậu ấy lúc này đáng ghét không tin được:

    - Tao chỉ tính đùa cho vui thôi, rồi tao sẽ đá nó. Một trò chơi rất thú vị. Nó nghĩ tao ngốc đến nỗi không biết nó đột ngột kết thân với tao là vì lý do gì sao, đúng là con ngốc!

    - Mày thật là chẳng bao giờ quen ai được lâu, cả với Liễu Ái cũng vậy - Hùng nhăn mặt lắc đầu

    - À con nhỏ đó, nó đúng là xinh thật, nhưng nó cũng phiền phức không kém con bé Nhã Anh này, lũ con gái đúng là chỉ giỏi làm phiền người khác, nhìn nó đấu đá với Nhã Anh cũng rất thú vị. Nhìn bọn con gái ghen vì mình rất vui!

    Quân cười lớn, tôi quay đi, không hề khóc dù cảm nhận được rằng mình đang rất đau. Tôi cũng tự khâm phục mình khi có thể đứng vững mà nghe hết câu chuyện. Tôi ngốc quá phải không? Làm con rối cho người ta mà lại tưởng rằng mình đang hạnh phúc. Ảo tưởng - giống như thuốc phiện vậy, có nó người ta thấy hạnh phúc, nhưng cái hạnh phúc ảo tưởng đó hoá ra lại chính là khổ đau, ảo thì làm gì mà có thật, khi bạn nhận ra hạnh phúc chẳng hề bên cạnh bạn, bạn sẽ thấy đau như có kẻ vừa chém bạn đến chết vậy, đau đến tận cùng!

    Tôi thật sự rất muốn khóc, nhưng sao nước mắt không chịu chảy ra, đến cả cơ thể cũng không chịu nghe lời tôi nữa rồi, tôi giờ đang ngồi cười như một con điên vậy, mà chắc là tôi điên thật rồi.

    - Ê cậu kia! Cậu bị chạm dây thần kinh nào thế?

    Một giọng nam trầm vang lên khiến tôi lập tức ngưng cười. Tên nào mà phách lối thế? Không thấy người ta đang buồn sao, à mà tôi đang ngồi cười như điên thì làm sao cậu ta biết tôi đang buồn chứ, không chừng cậu ta tưởng tôi hâm đang định đưa tôi vào bệnh viện tâm thần cũng nên. Tôi ngước lên xem chủ nhân giọng nam trầm đó là ai và kết quả làm tôi choáng váng cả đầu óc. Là...là cái cậu áo đen bị tôi đụng phải hai lần! Trái đất tròn thật!

    - Cậu...là cậu sao? - Tôi lắp bắp hỏi

    - Tôi...quen cậu sao? - Cậu ta tròn mắt nhìn tôi, đôi mắt cậu ta khi mở to vẫn không khỏi khiến tôi rùng mình

    - Cũng đúng, cậu bị tôi đụng vào hai lần thì dù có nhớ cũng muốn quên đi - Tôi lẩm bẩm một mình

    Đột nhiên có cái gì đó lành lạnh chạm vào má tôi, ngẩng lên, tôi thấy cậu ta đang áp lon coca lên má mình, giờ tôi mới để ý, cậu ta đang mặc đồng phục trường tôi. Giọng nói trầm đều lại vang lên làm tôi giật mình nhận ra mình đang nhìn cậu ta chằm chằm, thật là đáng xấu hổ!

    - Uống cái này vào sẽ hết buồn đấy! Cậu không lo về hết xe buýt bây giờ, với lại đêm Noel kẹt xe dữ lắm đừng có mong mà chạy kịp!

    - Sao cậu biết tôi đang buồn? - Tôi nhếch mép hỏi cậu ta

    - Vì tôi biết! Thế thôi! - Cậu ta trả lời tôi bằng gương mặt lãnh đạm đến nỗi không thể lãnh đạm được hơn

    Bình thường có lẽ tôi đã hỏi cho bằng được rồi, nhưng bây giờ thì tôi không có tâm trạng, đúng là tôi đang buồn thật mà.

    Cậu ta vẫn đứng đó, cũng rất lâu rồi, vì tôi có cảm giác thời gian như ngừng lại, để nỗi buồn này mãi bám lấy tôi. Tôi rút điện thoại ra và hốt hoảng, trời ơi trễ xe buýt rồi, phải làm sao đây?

    Cậu con trai đó nhướn mày nhìn tôi, chắc tại lúc này tôi trông giống khỉ trong vườn thú quá, tôi đang nhảy tưng tưng mà

    - Đã nói rồi không nghe, thôi để tôi chở cậu về!

    Gượm đã! Cậu ta vừa nói gì? Chở tôi về á?!

    - Hả? Cậu bảo không quen tôi mà? Cậu...có ý đồ gì?

    Vừa nói tôi vừa giữ chặt cái túi, không phải cậu ta định chở tôi đến nơi vắng vẻ rồi lấy tiền của tôi đấy chứ, không chừng lấy hết tiền ba mẹ đi chơi net rồi nên mới có ý đồ đen tối đây, dạo này mấy trường hợp này thiếu gì

    - Ý gì là sao? Tôi có lòng tốt chở cậu về mà! Đừng lo! Tiền tôi không thiếu, không thèm lấy của cậu đâu, đứng đó đợi tôi đi lấy xe, tôi quay lại không thấy cậu thì đừng trách Hoàng Minh Vương này ác! - Cậu ta lên giọng đe doạ rồi đi thật nhanh

    Cậu ta...cậu ta biết đọc suy nghĩ người khác sao? Mà cậu ta vừa nói mình tên gì nhỉ? À! Hoàng Minh Vương, Minh Vương sao? Với cái kiểu đe doạ vừa rồi thì cậu ta là Quỷ vương rồi chứ Minh Vương nỗi gì!

    Minh Vương quay lại với chiếc xe mô tô đen tuyền, y như cậu ta vậy, đừng thắc mắc cậu ta đi xe gì, nói về mô tô thì tôi dốt đặc.

    - Nón đây, đội vào!

    Chả hiểu sao tôi cũng đội nón vào và leo lên xe được. Không lẽ khi buồn con người ta thường làm những chuyện kỳ quặc sao? Có một việc tôi phải thú nhận, Minh Vương có một mùi hương rất lạ, tôi không rõ đó là mùi gì, nhưng chắc chắn đó không phải nước hoa, vì nếu là nước hoa thì tôi đã hắt hơi nãy giờ rồi, tôi bị dị ứng nước hoa mà. Mùi hương đó rất quyến rũ nhưng...nó lại khiến người bên cạnh thấy cô đơn, cứ như cậu ta đang truyền sự cô độc qua cho tôi vậy. Có thể do tôi tưởng tượng mà ra, nhưng dù đó là gì thì sự thực vẫn là tôi đang ở trước nhà mình, nên việc khám phá xem đó là gì thì không thể thực hiện được.

    - Cảm ơn cậu! Tôi bước xuống xe và trả nón cho cậu ta

    Minh Vương không nói gì, lặng lẽ quay đầu xe định chạy đi. Tôi vội gọi giật cậu ta lại:

    - Khoan đã!

    Cậu ta quay lại, nhìn tôi chờ đợi

    - Tặng cậu này! Coi như cảm ơn lon coca và chở tôi về. Giáng sinh an lành! - Tôi đưa bình thuỷ tinh cho Minh Vương, nói nhanh

    - Không cần!

    Sặc! Có ai như cậu ta không? Tôi có lòng tốt mà!

    - Cậu nhận đi! Coi như tôi cảm ơn cậu, món quà này không đáng bao nhiêu đâu

    Sau một hồi suy nghĩ, cậu ta cầm lấy rồi buông một câu lạnh ngắt:

    - Cảm ơn!

    Câu nói vừa dứt thì chiếc mô tô đen cũng khuất dần, tôi bước vào nhà mà lòng nặng trĩu. Một Giáng sinh buồn...
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  5. #5
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 5:




    - Thưa dì con mới về!

    Tôi vào nhà thì thấy dì mình đang ngồi xem ti vi. Lạ chưa! Hôm nay dì tôi về sớm, bình thường sớm lắm cũng nửa đêm mới về, đã vậy bữa nay Noel nữa chứ, đáng lẽ phải về trễ lắm chứ?

    - Dì không đi chơi Noel à?

    Dì tôi có vẻ không nghe thấy tôi hỏi, tôi nói to lắm mà. Tôi bước lại gần hơn và thấy dì tôi ngồi thẫn thờ, ti vi để mở nhưng mắt dì lại nhìn vô định vào khoảng không trước mặt. Tôi đưa tay khẽ lay vai dì, dì giật mình quay lại và nở một nụ cười nhưng tôi thấy nụ cười ấy có vẻ rất đau đớn, giống như dì sắp khóc đến nơi nhưng vì lý do gì đó mà cố kìm nén lại.

    - Con lên phòng nghỉ đi, trễ rồi! - Cuối cùng dì cũng lên tiếng

    - Vâng! Con xin phép! - Tôi cúi đầu rồi đi lên phòng

    Tôi cá là dì tôi đang có chuyện gì đó, không dưng một người vui vẻ lạc quan như dì lại trở nên như vậy. Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra với người dì yêu quý của tôi?

    Last Christmas
    I gave you my heart
    But the very next day you gave it away
    This year to save me from tears
    I'll give it to someone special


    Giai điệu bài Last Christmas vang lên từ ngôi nhà bên cạnh cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, lời bài hát bây giờ rất hợp với tâm trạng tôi. Phải! Tôi sẽ gửi trái tim mình cho một người đặc biệt, không phải Quân, có thể là...Ôi không! Tôi...tôi đang nghĩ đến cậu ta - Hoàng Minh Vương. Tôi điên rồi! Không! Lâm Nhã Anh, chẳng qua vì cậu ta vừa giúp mày thôi, mày chỉ mới gặp cậu ta có ba lần, trong đó hết hai lần là ngoài ý muốn. Ừ, đúng rồi, tôi chỉ đang cảm kích cậu ta thôi. Có lẽ tôi nên đi ngủ, như thế sẽ tốt cho hệ thần kinh của tôi hơn, tôi không muốn chúng nổ tung đâu.

    ******************************

    Trễ...trễ giờ rồi! Tôi đã nói là tôi rất hậu đậu chưa?! Khi cái đồng hồ báo thức reo lên thì tôi cũng tiện tay đập nát nó luôn, và hậu quả là tôi lại phải chạy marathon đến trường, trong khi môn Thể dục là môn tôi ghét nhất, ghét cay ghét đắng! Nếu bây giờ có một điều ước, tôi sẽ ngay lập tức ước có một chiếc xe mô tô đến chở mình đi học, nhưng tiếc là ước mơ đó giờ quá xa vời...

    - Này! Lên tôi chở cho, cậu chạy nữa coi chừng tông vào người khác bây giờ!

    Xí! Cái giọng này nghe quen quen, nó trầm trầm, đều đều, ấm và...một mùi hương cũng rất quen, nó quyến rũ và...cô độc! Chẳng lẽ là Minh Vương?

    - Cậu còn đứng ngẩn ra đấy làm gì, không lên trễ học bây giờ!

    Trời đất quả nhiên là cậu ta, bây giờ trời sáng tôi mới nhìn rõ Vương, cậu ta trông cực kỳ đứng đắn với bộ đồng phục trường Lạc Ân, học chung trường với tôi luôn, quả là có duyên! Nhưng Minh Vương giúp tôi như vậy tôi cũng phải sinh nghi chứ, ai mà biết cậu ta có ý đồ gì, tuy thế tôi cũng sắp trễ học rồi, bây giờ có là Liễu Ái tôi cũng phải lên, nói đùa thế thôi đừng tin nhá! Tôi thừa biết cô ta chẳng bao giờ đi xe mô tô, mà nếu chuyện đó xảy ra thì có giết tôi tôi cũng không lên. Nhưng với Minh Vương thì tôi lại không thấy có gì nguy hiểm, dù đôi mắt cậu ta đôi lúc làm tôi rùng mình nhưng ở Vương lại có cảm giác an toàn tuyệt đối, liều vậy, lên thì lên.

    Minh Vương gửi xe ở ngoài vì trường không cho học sinh đi xe máy. Chúng tôi tách nhau ra để tránh người khác hiểu lầm. Vừa vào lớp đụng phải bộ mặt đáng ghét của Hồng Quân là tôi đã phát cáu lên rồi, nếu bây giờ có ai đưa cho tôi cây chổi thì tôi sẽ không ngại chọi thẳng vào mặt cậu ta đâu. Quân nhìn thấy tôi liền mỉm cười, còn giả nai nữa, xem ra cậu ta chưa biết gì. Được! Thế cũng tốt, vậy để Lâm Nhã Anh này nói lời chia tay trước.

    - Quân! Chúng ta chia tay đi!

    Tôi nói khi chúng tôi đã ở căn-tin, Hồng Quân mở to mắt nhìn tôi, nhưng ba giây sau thì cậu ta phá lên cười, nói bằng giọng mỉa mai:

    - Chúng ta...có hẹn hò sao?

    Đến lượt tôi cứng họng, giờ thì tôi hiểu cái cảm giác của Liễu Ái mỗi lần bị tôi làm cho tức ói máu rồi, đúng thật là máu nóng nó dồn lên tới tận não luôn vậy đó, à không, lên tới đỉnh đầu sắp vọt ra luôn rồi. Cậu ta trơ trẽn hết sức, không quen chứ hôm bữa cậu ta nói với Hùng thế nào? Cậu ta đối tốt với tôi làm gì? Đúng là trơ trẽn hết sức!

    Quân thấy bộ dạng tôi lúc này thì cười khẩy, cái nụ cười nửa miệng của cậu ta làm cho khao khát có được một cây chổi của tôi càng lúc càng lớn.

    - Trông cậu thật là nực cười đó Nhã Anh!

    Tin tôi đi! Có điếc tôi cũng không bao giờ quên cái giọng nói cao vút này đâu, chủ nhân của giọng nói đó có cháy thành tro tôi cũng có thể nhận ra, người đó không ai khác chính là Phan Liễu Ái.

    Hồng Quân có vẻ bất ngờ khi nhìn thấy Liễu Ái, nhưng cậu ta nhanh chóng trở về vẻ lạnh lùng ban nãy. Liễu Ái dẫn cả nhóm bạn đáng ghét của cô ta đến trước mặt tôi, cô ta tiếp tục cất cao cái giọng nói dễ làm thuỷ tinh vỡ của mình để trêu tôi:

    - Tôi biết ngay mà! Hồng Quân mà quen người như cậu sao?

    Cô ta vừa dứt lời, cả đám bạn của cô ta cười ồ lên, còn tên Trần Hồng Quân chết tiệt đó thì đứng trơ ra nhìn hoàn cảnh của tôi đầy thích thú. Cậu đi chết đi Trần Hồng Quân, bây giờ tôi không chỉ ước mình có một cây chổi mà là sáu cây chổi, tôi nhất định sẽ cho sáu con người trước mặt mình xem tài nghệ...múa chổi của tôi như thế nào, đảm bảo không thua gì phim kiếm hiệp võ lâm.

    - Mấy người thôi cười được rồi đó! Ồn ào quá đi! Mấy người có biết mình đang đụng đến bạn gái của Hoàng Minh Vương này không?

    Người đầu tiên trợn tròn mắt lên nhìn chủ nhân câu nói vừa rồi chính là tôi. Còn Hồng Quân thì không những trợn mắt mà còn đỏ cả mặt, xem ra cậu ta đang tức giận lắm, tôi chưa thấy Quân như vậy bao giờ, vẻ mặt cậu ta lúc này quả thật rất thú vị.

    Minh Vương bước đến khoác vai tôi rồi quay sang nhìn Hồng Quân nhếch mép một cái, cậu ta đang làm cái trò gì thế này? Tôi chưa xử cậu ta chuyện dám bảo tôi là bạn gái cậu ta thì đã giở trò nữa rồi. Vừa định hất tay Minh Vương ra thì tôi nhận thấy mọi cặp mắt xung quanh đều đổ dồn về phía mình, đám của Liễu Ái thì sợ hãi lùi lại, không quên ném cho tôi cái nhìn nảy lửa. Nhưng đôi mắt cô ta nhanh chóng cụp xuống khi nhận được cái lườm của Minh Vương, tôi đã bảo đôi mắt cậu ta khi lườm rất đáng sợ mà.

    Mọi người bắt đầu bàn tán, câu nói của một nữ sinh đứng gần nhất đập vào tai tôi:

    - Cô bạn đó là bạn gái của Quỷ vương thật sao? Không thể tin được, Quỷ vương cũng yêu sao?

    Nhưng cô bạn đó cũng nhanh chóng im bặt khi nhận được cái lườm của kẻ cô ấy vừa gọi là Quỷ vương. Giờ thì tôi đã hiểu ra tất cả, thì ra Quỷ vương mà mọi người vẫn hay nhắc đến chính là Hoàng Minh Vương. Ha! Tôi nói rồi mà, cậu ta là Quỷ vương chứ Minh Vương cái nỗi gì, nhưng mà Quỷ vương thì sẽ không giúp tôi nhiều như vậy. Minh Vương nắm tay dẫn tôi ra khỏi căn-tin, ra xa đám người đang bàn tán xôn xao, tất cả đều im lặng tản ra hai bên nhường đường cho chúng tôi. Tôi quay sang nhìn Minh Vương, vẻ mặt bình thản như không hề có chuyện gì của Vương làm tôi ngạc nhiên, cậu ta thật sự là người như thế nào vậy?

    Nhưng tôi nhanh chóng nhận ra Vương đang nắm lấy tay mình, tôi vội rút tay lại, trừng mắt nhìn cậu ta:

    - Sao cậu lại bảo tôi là bạn gái cậu?

    - Làm bạn gái Quỷ vương thì không ai dám đụng đến cậu đâu, kể cả Trần Hồng Quân, cậu nên biết ơn tôi vì điều đó - Cậu ta bình tĩnh trả lời

    - Nhưng chúng ta vốn chẳng là gì của nhau cả - Tôi cãi

    - Kể cả là bạn? - Cậu ta nheo mắt hỏi

    Tôi hơi bất ngờ trước câu hỏi của Minh Vương, tôi và cậu ta, có phải là bạn không?

    - Ừ thì chỉ là bạn thôi - Tôi đáp

    - Vậy tôi hỏi cậu, cậu có phải là con gái không?

    - Hỏi vậy cũng hỏi, tôi không là con gái chẳng lẽ là con trai

    - Vậy thì được rồi, cậu là bạn tôi, và cậu là con gái, không gọi là bạn gái chẳng lẽ gọi là bạn trai?

    Tôi á khẩu. Vậy không lẽ bạn cậu ta mà là con gái thì là bạn gái cậu ta hết sao? Tôi đem thắc mắc này ra hỏi thì cậu ta phán cho tôi một câu làm tôi chết đứng tại chỗ:

    - Tôi không có bạn! Cậu là người duy nhất!
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  6. #6
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 6:





    Bây giờ thì tôi đã hiểu cảm giác của người nổi tiếng rồi. Nói không phải khoe chứ giờ đây tôi chẳng khác sao là mấy. Fan lẫn anti-fan đều có. Đi đâu cũng được chú ý, giờ cả trường không ai là không biết đến Lâm Nhã Anh 11A3. Tất cả đều "nhờ ơn" của cái tên Hoàng Minh Vương đó. Tôi chỉ muốn đào hố độn thổ thôi mà cậu ta không thèm lên tiếng đính chính lại cái tin đồn thất thiệt ấy, tuy không thường xuyên xuất hiện bên cạnh tôi nhưng mà hễ chỉ cần có ai gây sự với tôi thì ngay lập tức cậu ta có mặt, cứ như là bóng ma vậy, thử hỏi có ai mà không tin chúng tôi là một cặp chứ, cho dù tôi đả mỏi miệng giải thích với gần hết cái trường luôn. Nhưng mà nếu tôi cố nghĩ theo chiều hướng tích cực thì chuyện này chưa hẳn đã là xấu, Liễu Ái bây giờ sợ tôi như sợ cọp, cô ta dù rất muốn cho tôi một trận nhưng vì sợ Minh Vương mà phải nhịn, còn Trần Hồng Quân thì rất kỳ lạ, cậu ta tỏ ra khó chịu khi thấy tôi đi với Minh Vương, đúng hơn là cậu ta khó chịu với Minh Vương ra mặt. Ngược đời, đã không ưa tôi thì việc gì phải bực mình, cậu ta đáng ra nên vui mới đúng, chẳng phải đã đuổi được con nhỏ phiền phức là tôi đây sao? Thế nhưng tôi vốn không thích mối quan hệ mập mờ giữa tôi với Minh Vương chút nào, cái gì cũng phải rõ ràng ra chứ!

    Nhưng tất cả những điều trên không phải là rắc rối lớn mà tôi đang gặp phải. Rắc rối lớn nhất của tôi chính là tình bạn giữa tôi và Thái Vy ngày càng trở nên tồi tệ. Kể từ ngày Minh Vương tuyên bố tôi là bạn gái cậu ta thì Thái Vy bắt đầu cư xử kỳ lạ, cô ấy không thèm nói với tôi nửa lời, Vy xin đổi chỗ và tránh gặp mặt tôi mọi lúc nếu có thể, chẳng lẽ cô bạn giận vì tôi không cho bạn ấy biết về Minh Vương? Nhưng Vy không phải là người như vậy, bạn ấy không phải là người dễ giận chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt như thế, rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra vậy chứ?

    ******************************

    Nếu tôi nói chuyện của Thái Vy là rắc rối lớn nhất của tôi thì xem ra tôi đã lầm to, chuyện mà dì tôi vừa nói với tôi mới chính là rắc rối khủng khiếp nhất, tôi không đùa đâu, đây chính là điểm mấu chốt quyết định cả cuộc đời tôi sau này đấy.

    - Con dọn đồ đi! Chúng ta sẽ không ở đây nữa! - Dì tôi nói đầy đau khổ

    - Dạ? Tại sao ạ? - Tôi quá bất ngờ trước câu nói của dì

    Dì hít sâu một cái rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng dì nghẹn lại vì cố kìm nén nước mắt:

    - Nghe kỹ những điều dì sắp nói đây! Dì xin lỗi Nhã Anh! Dì nghe người ta chơi chứng khoán, giờ thua hết rồi, dì đã thế chấp căn nhà này, nay đến hạn nhưng dì vẫn không có tiền trả, ngân hàng sẽ tới lấy nhà vào vài ngày nữa, cháu hãy thu dọn nhanh đi, dì đưa cháu đến nhà một người bạn rất thân của dì, cháu sẽ ở tạm đó cho đến khi dì đủ tiền trả nợ.

    Các bạn không thể tưởng tượng là tôi sốc thế nào đâu, tôi có cảm giác đầu mình quay vòng vòng, đất trời xoay chuyển như cố hất tung tôi văng đi thật xa. Tôi cố đứng vững, mở to mắt nhìn dì như để khẳng định lại lần nữa điều dì vừa nói là sự thật. Đáng sợ là dì tôi vừa gật đầu đầy dứt khoát.

    Dì đưa tôi đến một ngôi biệt thự rất đẹp, dì bảo đó là nhà bác Thu, bạn thân nhất của dì. Tôi sẽ ở trong khu biệt thự này trong thời gian tới, một mình, dì tôi sẽ không ở đó, còn ở đâu thì dì không cho tôi biết, bà bảo sẽ thăm tôi thường xuyên, tôi cứ liên lạc với dì qua điện thoại là được. Rời bỏ ngôi nhà nhỏ có chiếc xích đu và khu vườn nhỏ đã gắn bó với mình suốt thời thơ ấu đúng là rất khó khăn, nhưng tôi nên tự an ủi mình là căn biệt thự này rất đẹp, quả thật nó rất đẹp, cách bài trí đơn giản với gam màu trắng tinh khôi, một vài mảng tường được sơn màu nóng làm căn nhà trở nên ấm áp, những vật dụng ngộ nghĩnh khiến căn biệt thự như sinh động hẳn lên, nó mang đến cho người khác cảm giác dễ chịu, giống như chủ nhân của nó vậy, bác Thu là một người vui vẻ, điều đó làm tôi thấy đỡ lo hơn rất nhiều, tự dưng gặp bạn dì mà tôi lo lắm cơ, cứ như tôi đang gặp mẹ chồng tương lại vậy đó. Oái! Hình như so sánh như vậy có vẻ kỳ quặc quá nhỉ, nhưng cảm giác thật sự giống như vậy.

    - Cháu gặp con bác nhé! Để bác gọi nó xuống! - Bác Thu cười hiền nói với tôi

    - Dạ! Cháu rất vui được gặp bạn mới! - Tôi cũng cười đáp lễ

    - Ai vậy mẹ?

    Một giọng nam trầm từ trên lầu vọng xuống, những tiếng bước chân xuống cầu thang ngày càng gần, một bóng dáng thân quen, một mùi hương đặc biệt, chất giọng quen thuộc, lẽ nào...

    - Là cậu sao???????????

    Tôi phát hoảng khi nhìn thấy Minh Vương, bác Thu là mẹ cậu ta ư? Nếu đúng thế thì rắc rối to rồi! Chẳng lẽ mọi chuyện còn chưa đủ tồi tệ sao? Các bạn nghe bài Trouble is a friend của Lenka chưa? giờ thì tôi hiểu câu:"Rắc rối là bạn" một cách sâu sắc luôn rồi.

    - Hai đứa quen nhau à? - Dì tôi và bác Thu đồng thanh, bạn thân có khác

    - Vâng! Đó là cô bạn mà con hay kể với mẹ đó!

    Minh Vương cười thật tươi nói với mẹ cậu ta, trông cậu ta khi cười rất đáng yêu, nhìn cách Minh Vương nói chuyện với mẹ mình thì có đánh chết tôi cũng không tin cậu ta có biệt danh là Quỷ vương

    - Thật là có duyên quá! Minh Vương nó ít bạn, nay có người bạn như cháu, thật là may mắn! - Bác Thu nghe Vương nói xong thì mỉm cười mừng rỡ, còn tôi thì ngơ ngác như con bò đeo nơ

    Dì tôi mỉm cười an tâm rồi đi ngay, trước khi đi, dì còn nói với tôi một câu:

    - Để cháu ở chung với con trai dì không yên tâm, nhưng nay biết cháu với Vương là bạn dì rất hài lòng, cháu cố gắng nhé, dì sẽ sớm quay lại đón cháu - Nói rồi dì quay đi

    Tôi vào nhà và theo bác Thu đi lên phòng. Căn phòng nhỏ màu xanh thiên thanh, tủ, giường, bàn học, tivi, máy lạnh,...tất cả có đều có đủ. Tôi rất biết ơn bác Thu, bác ấy đúng là người tốt.

    - Bác về phòng đây! Cháu nghỉ ngơi đi!

    - Vâng ạ! - Tôi gật đầu chào bác

    Bác cười hiền rồi quay đi. Còn lại một mình, tôi thở dài ngán ngẩm, từ nay phải sống thế nào đây?

    Tôi bước ra định đóng cửa phòng lại thì Minh Vương lù lù xuất hiện, cậu ta cứ như bóng ma vậy đó, cả đi ngủ cũng mặc đồ đen, đúng là quái đản! Nhưng mà, có việc tôi phải thú nhận, dạo này không hiểu sao tôi lại thay đổi mẫu người lý tưởng thành những đứa con trai ăn mặc quái dị, đại loại như tên Quỷ vương đang đứng trước mặt tôi đây =.="

    - Tôi sang đây nhắc cậu đi ngủ sớm mai còn đi học - Cậu ta cất giọng trầm đều

    Tôi nhăn mặt:

    - Tôi ngủ sớm ngủ trễ thì liên quan gì tới cậu?

    - Vì tôi dậy rất sớm - Cậu ta nhún vai

    Tên này hâm à? Cậu ta dậy sớm thì mắc mớ gì đến tôi?

    - Thì sao? Mặc kệ cậu! Tôi không quan tâm

    - Cậu không muốn cũng phải quan tâm, vì tôi chở cậu đi học mà! - Cậu ta nhếch mép, sao mà tôi ghét cái nụ cười đó kinh khủng

    - Cậu nói gì vậy hả? - Tôi điên tiết quát lên

    - Mẹ tôi bảo thế, mẹ tôi lo cho cậu, cậu không định phụ lòng tốt của bà chứ? - Cậu ta nhướn mày, giọng nói đầy tự tin

    Hoàng Minh Vương, cậu đánh trúng tâm lý tôi rồi. Tôi rất ghét phải làm người khác buồn, nhất là với những người tốt như bác Thu đây. Thôi được, coi như tôi thua cậu lần này, hãy đợi đấy!

    - Cậu đi ngủ đi, tôi về phòng đây!

    Cậu ta nhếch mép lần nữa rồi quay đi, tôi thề là nếu cậu ta còn cười nửa miệng cái kiểu đó nữa thì tôi sẽ không ngại ngần mà chọi thẳng cái ghế vào mặt cậu ta đâu. Còn bây giờ, đi ngủ là quyết định sáng suốt nhất!
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  7. #7
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 7:





    - Lâm Nhã Anh!!!!!!!!!!!!!!!!

    Nguyền rủa cái đứa phá hỏng giấc ngủ của ta! Ủa tôi nhớ tối đi ngủ đã khóa cửa phòng rồi mà, không lẽ nửa đêm mộng du ra ngoài ngủ hả ta? Mắt nhắm mắt mở ngồi dậy, tôi tá hoả khi thấy tên Quỷ vương áo đen đang đứng trước mặt mình, cậu...cậu ta sao có thể vào được đây kia chứ?

    - Cậu...làm cách nào...sao cậu...? - Tôi lắp bắp nói không thành tiếng

    - Làm sao tôi vào được đây chứ gì?! Chìa khoá nhà này tôi giữ hết mà! - Vừa nói cậu ta vừa đung đưa xâu chìa khoá

    Tôi trợn mắt nhìn Minh Vương, đồng ý đây là nhà cậu ta, nhưng cậu ta không thể tự tiện vào phòng người khác được, tôi lại là con gái mà, rốt cuộc cậu ta có xem tôi bằng ki lô gam nào không vậy?

    - Nhìn gì mà nhìn, tôi không ăn thịt cậu đâu mà lo, thay đồ xuống ăn sáng tôi chở đi học! - Cậu ta nói một hơi như ra lệnh rồi bỏ đi

    Khi cửa phòng khép lại, tôi vẫn còn ngồi đơ ra đó khoảng 5 giây, sau khi hoàn hồn lại, tôi mới ngước nhìn đồng hồ treo trên tường...

    - HOÀNG MINH VƯƠNG! CẬU ĐI CHẾT ĐI! - Tôi rủa thầm trong đầu, tuy rất buồn ngủ nhưng tôi không dại gì mà la lớn lên cả

    Mới năm giờ sáng thôi đấy, mới năm giờ mà cậu ta đã gọi tôi dậy ăn sáng, cậu ta làm quái gì dậy sớm dữ vậy chứ?

    Tôi lọ mọ bước xuống nhà, nhìn quanh không thấy bác Thu đâu chỉ thấy Minh Vương đang lui cui trong bếp, chắc bác vẫn chưa dậy, có tên hâm đó là dậy sớm thôi!

    - Ngồi xuống ăn đi! - Minh Vương đặt trước mặt tôi một đĩa mì nóng hổi

    - Cậu nấu à? - Tôi chun mũi hỏi

    - Chứ cậu tưởng ai? Mẹ tôi đi từ sớm rồi!

    - Mẹ cậu đi đâu mà sớm thế? - Tôi thắc mắc

    - Công tác, đi từ hồi khuyu, mẹ tôi hay đi công tác lắm, không thì ở công ty suốt, một tuần may ra cậu chỉ gặp mẹ tôi được có một lần thôi

    Cái gì? Cậu ta vừa nói cái gì?! Tôi chỉ có thể gặp bác Thu một tuần một lần, và theo như cậu ta nói thì đó chỉ là nếu may thôi. Điều đó đồng nghĩa với việc tôi phải ở nhà với cậu ta một mình sao? Khoan đã! Người giúp việc, đúng rồi người giúp việc, ngôi nhà lớn thế này không thể nào không có người giúp việc, nhưng sao tôi không thấy ai khác ngoài ngoài bác Thu, tôi và Minh Vương?

    - Nhà cậu không có người giúp việc sao?

    - Mẹ tôi đi suốt, có ăn ở nhà đâu, tôi đói thì ra ngoài ăn không thì tự nấu, còn dọn dẹp thì mẹ tôi thuê người giúp việc theo giờ - Cậu ta vừa bê đĩa mì của mình lại vừa nói

    Tôi nuốt nước bọt, đến cái cách thuê người giúp việc cũng giống nhau, nói dì tôi với bác Thu là chị em thì đúng hơn. Tôi phải ở nhà với cậu ta suốt tuần, thà giết tôi đi còn hơn.

    *****************************

    Đi sớm nên trời còn rất lạnh. Hoàng Minh Vương, người ta gọi cậu là Quỷ vương quả không sai, thật là biết cách hành hạ người khác mà.

    Hôm nay chắc chắn là một ngày xui xẻo, tôi chẳng phải là nhà tiên tri hay phù thuỷ gì, nhưng tôi dám chắc như vậy bởi tôi và Minh Vương vừa đụng mặt Hồng Quân lúc mới bước vào cổng. Cậu ta giả vờ như không thấy tôi, sở dĩ tôi biết cậu ta giả vờ vì Quân đã lườm Minh Vương một cái toé lửa, tôi đứng bên cạnh tên Quỷ vương đó chẳng lẽ cậu ta mù hay sao mà không thấy? Thôi được, tuỳ cậu ta vậy, Nhã Anh tôi không chấp, quân tử không thèm chấp kẻ tiểu nhân.

    Vài học sinh đến sớm thấy tôi đi cùng Minh Vương thì bắt đầu chỉ trỏ bàn tán, còn tên Quỷ vương kia thì mặt lạnh như tiền, đúng là Quỷ vương mà, nản hết sức!

    - Thật là bực mình, đã cố tình đi sớm mà còn bị để ý - Cậu ta đột nhiên hét lớn

    - Chả phải là cậu tự chuốc hoạ vào thân sao? Cậu chở tôi đi được rồi việc gì phải vào chung với tôi? - Tôi bĩu môi

    Cậu ta nhăn mặt khó chịu:

    - Mẹ tôi muốn tôi đi cùng cậu cho chắc, sợ cậu bị ăn hiếp, ax!

    Bác Thu lo cho tôi như vậy ư? Sao mẹ thì hiền như tiên mà con thì...chả biết nói sao nữa, nói cậu ta ác thì làm quá, nói cậu ta hiền thì đúng là nói dối trắng trợn, nhưng mà phong thái của cậu ta đúng là rất giống Quỷ vương - lạnh lùng, bí hiểm, khó hiểu và cô độc.

    Tôi vừa vào lớp thì đụng ngay Thái Vy, tôi mỉm cười chào cô bạn thì ngay lập tức nhận được cái nhìn đầy xa cách, cô bạn cất giọng lạnh lùng:

    - Tránh ra!

    Tôi kéo tay Thái Vy:

    - Mình muốn nói chuyện với bồ!

    Thái Vy im lặng rồi bước theo tôi ra ngoài, vừa đứng lại tôi đã hỏi ngay:

    - Sao bồ lại tránh mặt mình?

    - Tại sao tôi phải gặp cậu? Tôi không quen cậu, chưa từng quen cậu! - Thái Vy hét lên rồi chạy vào lớp, bỏ lại tôi đứng chôn chân tại chỗ

    Bạn bè là như vậy sao? Là dễ dàng rũ bỏ tất cả chỉ trong một chốc lát mà không có lý do sao? Điều gì? Hiểu lầm nào? Hiểu lầm nào có thể to lớn đến mức có thể xoá tan tất cả chỉ trong một giây phút? Chuyện gì nghiêm trọng đến nỗi có thể khiến cho tôi và người bạn thân nhất của mình bỗng nhiên trở thành hai người xa lạ, bước qua nhau như người dưng qua đường. Phải chăng tôi chỉ đơn thuần là một kẻ vô tình lướt qua cuộc đời bạn ấy?
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  8. #8
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 8:




    Bất thần một bàn tay rắn chắc nắm chặt lấy tay tôi kéo ngược về phía sau, tôi mất đà suýt ngã nhào. Kẻ vừa rồi nhìn tôi trừng trừng, ánh mắt cậu ta như có lửa, chắc chắn cậu ta đang rất giận, bộ dạng của kẻ đó - Trần Hồng Quân trông rất đáng sợ.

    - Cậu làm gì vậy hả? Bỏ tay tôi ra! - Tôi cũng trừng mắt nhìn cậu ta, quát

    Cậu ta làm bộ không nghe, càng lúc càng siết chặt tay tôi hơn, tôi bắt đầu thấy đau, rất đau. Quân nghiến răng, gằn từng chữ:

    - Cậu. Không. Được. Gặp. HOÀNG. MINH. VƯƠNG .Nữa!

    - Tại sao? Cậu là gì của tôi nào, cậu lấy quyền gì mà cấm tôi gặp Minh Vương? - Tôi hất mặt nhìn cậu ta

    - Cậu bảo thích tôi mà, chúng ta từng quen nhau, cậu nhớ không?! - Giọng Hồng Quân đã có phần dịu hơn

    Tôi nhếch mép, lập lại câu nói và giọng địu của cậu ta:

    - Chúng ta...có hẹn hò sao?

    - Vậy cậu là bạn gái Minh Vương thật sao? - Giọng cậu ta lúc nãy đã dịu nay đột ngột đanh lại

    - Chuyện đó cần cậu bận tâm sao?

    - Cậu quen ai cũng được nhưng tuyệt đối không được là cậu ta! - Hồng Quân quát ầm lên

    Lần này thì tôi nghĩ xương tôi sắp gãy tới nơi rồi, Hồng Quân đang dùng toàn bộ sức lực của cậu ta mà bóp lấy tay tôi. Các bạn đã nghe vụ án giết người nào mà hung thủ chỉ dùng tay bóp tay nạn nhân chưa? Nếu chưa thì bây giờ sắp có một vụ xảy ra đây...

    - Bỏ tay cậu ra khỏi Nhã Anh! - Một giọng nam trầm ấm vang lên, là Minh Vương

    - Không đấy! Làm gì nhau? - Hồng Quân hất hàm nói

    Minh Vương không nói gì, chỉ bước đến giằng mạnh tay Hồng Quân ra khỏi tay tôi. Sau giờ học tôi chắc chắn sẽ đi khám ngay, càng lâu càng nguy hiểm, không chừng xương tôi nó nát vụn cả rồi. Nhưng bây giờ dù cho nó có nát thật thì tôi cũng không thể đứng yên, vì hai người con trai trước mặt tôi sắp lao vào đánh nhau rồi. Trường học là nơi truyền đạt kiến thức quý báu, rèn luyện nhân cách, vì thế mà một học sinh ngoan như tôi không hề muốn nó nhuốm màu máu tý nào (nói xong thấy ngại ghê! )

    - Anh biến đi! - Quân gằn giọng

    - Cậu đụng vào người con gái của tôi, muốn Hoàng Minh Vương này bỏ qua đâu phải dễ - Vương cười khẩy, lại cái nụ cười đó

    Nhưng mà cậu ta vừa bảo tôi là người con gái của cậu ta sao? Đột nhiên trong một chốc lát, chỉ một chốc thôi, tôi lại thấy hạnh phúc khi nghe câu nói ấy, chỉ một chốc thôi đấy.

    - Ê đánh nhau kìa!

    - Đó chẳng phải là Trần Hồng Quân 11A3 sao? Đẹp trai mà tội ghê, đụng đến Quỷ vương thì cậu ta đi chắc!

    Học sinh vây quanh chúng tôi mỗi lúc một đông, bàn tán xôn xao, ồn ào hết sức.

    - Sao đánh nhau vậy mày? - Ai đó đứng gần tôi hỏi

    - Mày hỏi tao cũng như không. Chắc vì gái rồi, thấy con nhỏ đó không?

    - Nhã Anh 11A3 mà, bạn gái của Quỷ vương đó!

    Những lời xì xào liên tiếp đập vào tai tôi. Nhưng tôi không bận tâm, tôi chỉ biết người tôi phải lo bây giờ là Minh Vương, phải, là Minh Vương, không phải Hồng Quân.

    - Anh muốn đánh nhau sao? - Hồng Quân hất mặt hỏi

    - Nếu cậu muốn - Minh Vương bĩu môi

    Hồng Quân giận đến nỗi gương mặt đỏ tía hết cả lên, cậu ta lao vào Minh Vương với tốc độ ánh sáng và giáng vào mặt Vương một cú đấm bằng toàn bộ sức lực và sự tức giận của mình.

    Bị bất ngờ, Minh Vương không kịp né, lãnh trọn cú đấm vừa rồi, suýt té bật ngửa. Nhưng cậu ta lấy lại thăng bằng rất nhanh. Khi Hồng Quân còn đang đắc thắng thì cậu ta đã bay lên thực hiện cú xoay người 180 độ, đá Hồng Quân ngã nhào. Nhưng đó chỉ là mở đầu, hai kẻ đó đúng là hăng máu, lao vào nhau đấm đá túi bụi như hai con hổ đói, kẻ nào thắng thì con mồi sẽ thuộc về kẻ đó, còn con mồi là cái gì thì tôi...chưa nghĩ ra.

    - Dừng lại đi! - Đến lúc này thì tôi chịu hết nổi, hét lên

    Nhưng mà hình như hai con hổ đó đói lắm rồi hay sao ấy, không thèm nghe tôi nói, cứ thế mà tiếp tục. Hừ! Nhẹ nhàng không muốn lại muốn bạo lực sao? Vậy để Lâm Nhã Anh này ra tay!

    Tôi lao vào lôi Minh Vương ra trước những con mắt ngỡ ngàng của đám học sinh nãy giờ sợ hãi đứng dàn ra xa. Khi Hồng Quân chuẩn bị đấm một cú nữa thì cũng có một bàn tay khác lôi cậu ta ra, đồng thời hét lên:

    - Giám thị đến bây giờ! Bỏ đi Quân! - Cái giọng cao ngút trời ấy, Phan Liễu Ái chứ không ai khác, nhưng sao tự dưng tôi lại thấy yêu cái giọng ấy quá đi

    Tôi và Liễu Ái ra sức tách hai kẻ đó ra xa nhau, buông tay một cái là lại lao vào nhau cho xem.

    - Cậu làm cái gì vậy hả? - Tôi bực mình quát lớn khi đã kéo Minh Vương đi một quãng khá xa

    - Cậu ta đụng đến cậu! - Minh Vương cũng không về, quát lại

    - Thì liên quan gì đến cậu, mặc kệ tôi! - Tôi chán nản nói

    - Tôi sẽ giết bất kỳ kẻ nào dám đụng đến cậu, tôi không cho phép bất cứ ai làm tổn hại đến cậu, đụng đến Lâm Nhã Anh là đụng đến Hoàng Minh Vương này! - Giọng cậu ta đanh lại

    Tôi rất bất ngờ, tôi không ngờ cậu ta lại lo cho tôi như vậy, có phải vì tôi là người bạn duy nhất của cậu ta không? Đây có được gọi là vinh hạnh không?

    - Cậu sẽ không kéo băng nhóm của cậu đánh Hồng Quân đấy chứ? - Tôi hạ giọng hỏi nhỏ

    - Băng nào? Tôi làm gì có băng nhóm nào chứ! - Cậu ta nghiêng đầu hỏi lại

    - Vậy những lời đồn về cậu...? - Tôi ngạc nhiên hỏi

    Minh Vương lắc đầu:

    - Vậy mà cậu cũng tin. Người ta gọi tôi là Quỷ vương vì tôi từng một mình đánh thắng trùm băng nhóm học sinh nổi tiếng nhất thành phố đấy. Tôi đã nói cậu là người bạn duy nhất của tôi thì còn băng nhóm nào nữa chứ, toàn là đồn thổi thêm cho hấp dẫn thôi.

    Tôi đứng trơ ra nghe cậu ta nói. Đúng là cái miệng thiên hạ, quả là lợi hại!

    Rồi không nói không rằng Minh Vương đến bên bức tường rào và bắt đầu...trèo. Thấy thế tôi giật mình gọi lớn:

    - Cậu tính cúp học à?

    - Chứ không lẽ vào lớp với bộ dạng này? Cậu muốn tôi bị lên giám thị hả? Tôi về nhà chứ không đi đâu đâu, cậu chớ lo

    Vừa dứt lời đã không thấy cậu ta đâu nữa. Tôi thở dài ngán ngẩm trở vào lớp. Cả ngày hôm đó tôi ngồi học mà khó chịu vô cùng, một phần vì cứ năm giây là có người quay lại nhìn tôi rồi xì xầm, một phần vì tôi lo Minh Vương lại chạy đi đánh nhau nữa thì nguy, cầu trời cậu ta về nhà thật. Hồng Quân cũng không thấy đâu, cũng đúng, với bộ dạng đó thì cậu ta tốt nhất đừng vào lớp. Còn nàng Liễu Ái thì liên tục lườm tôi, nản gì đâu!

    Vừa tan học là tôi chạy ào về nhà ngay. Ơn Trời! Cậu ta về nhà thật, mấy vết thương lúc sáng còn để nguyên chả thèm băng bó, tôi điên với cậu ta mất!

    - Cả ngày cậu làm cái quái gì mà để vết thương thế này? - Tôi vừa dán miếng băng keo cá nhân lên trán cậu ta vừa hỏi

    - Chờ cậu về băng cho tôi - Minh Vương nhún vai

    - Hả? Tôi là người hầu của cậu à?

    - Tôi có nói thế đâu! Là cậu nói đấy nhé!

    Cậu ta lè lưỡi rồi chạy vọt lên phòng, còn ngoảnh lại nói một câu rồi chạy biến:

    - Cảm ơn nhé, bạn gái của tôi!

    Nếu bây giờ cậu ta không đang bị thương thì tôi đã cho cậu ta một trận vì câu nói đó rồi. Nhưng mà, hình như đây không giống phong cách thường ngày của Quỷ vương chút nào.

    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  9. #9
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 9:




    - Này Minh Vương! Nhà không còn gì ăn cả, chúng ta đi ăn ngoài à?

    Tôi hỏi khi nhìn cái tủ lạnh trống trơn. Minh Vương nhìn cái tủ lạnh hồi lâu rồi bảo:

    - Đi mua về ăn! Tôi ghét ngồi ngoài quán! Cậu đi mua đi!

    - Sao lại là tôi? - Tôi nhăn mặt

    - Vì chân tôi đau, tên điên đó đá mạnh lắm cậu biết không? - Cậu ta lắc lắc cái chân của mình

    - Lúc sáng còn leo rào được mà? - Tôi châm chọc

    - Ax! Leo xong giờ đau luôn rồi

    - Thôi được rồi, để tôi mua, cậu đi khéo phải lết về luôn ý! - Tôi chun mũi rồi vớ cái áo khoác chạy vụt đi

    Trời bên ngoài lạnh thật, Giáng sinh đã qua nhưng thời tiết vẫn chẳng ấm lên được chút nào. Co mình trong chiếc áo khoác to sụ, tôi rảo bước nhanh đến quán cơm đầu đường. Ôi đồ ăn...thơm quá đi, đói sắp rụng chân luôn...

    - A...a...!

    Hình như có ai đó vừa chụp cái gì vào miệng tôi thì phải, tôi thấy thấp thoáng bóng mấy người cao to rồi tất cả nhanh chóng chìm vào bóng đen đáng sợ.

    ********************************

    Có lẽ tôi đã ngủ lâu lắm rồi, đầu tôi đau như búa bổ. Tôi đang ở đâu? Sao tối quá vậy? Bây giờ là mấy giờ rồi? Tôi hoàn toàn bị mất khái niệm về thời gian. Không được! Minh Vương đang đợi tôi về, chắc cậu ta đói lắm, sao tôi lại ngủ quên thế này?

    Vừa định đứng dậy, tôi phát hiện tay chân mình đều bị trói. Chết tiệt! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy chứ? Không lẽ tôi bị bắt cóc? Có tiếng người nói chuyện ở bên ngoài:

    - Là con nhỏ đó phải không? - Là giọng nam, dựa vào giọng nói, tôi đoán đứa con trai này cũng chỉ cỡ tuổi tôi thôi

    - Dạ đúng rồi đại ca, nó chính là bạn gái của tên khốn Minh Vương, cô ta đã nói như vậy - Một giọng nam khác, chắc cũng bằng tuổi tên lúc nãy

    - Ừ tốt! Mày gọi cho nó chưa? - Tên đầu tiên hỏi

    - Giờ vào trong đó gọi luôn, cho nó nghe giọng con nhỏ

    Câu nói của tên kia vừa dứt thì có tiếng tra chìa khoá và cửa phòng bật mở.

    - Tỉnh rồi hả nhóc? - Tên được gọi là đai ca lên tiếng

    Ánh sáng bắt đầu hắt vào, tôi đã có thể nhìn rõ mặt đám người bắt mình, không chỉ có hai tên, ở đây có gần chục đứa, cũng chỉ trạc tuổi tôi thôi. Qua cách ăn mặc tôi dám chắc tụi nó là con nhà giàu, vậy thì bắt tôi làm gì? Chúng đâu cần tiền, mà thật ra thì tôi cũng không có tiền

    - Đừng nhìn tao như vậy! Có trách thì trách thằng bạn trai của mày kìa, nó dám làm tao bẻ mặt với tụi đàn em, nó có biết đụng tới trùm băng nhóm học sinh L.S.M thì đầu nó đi toi không?!

    Trùm băng nhóm học sinh? Có phải là tên trùm mà Minh Vương đã đánh thắng không? Nếu đúng thì nể cậu ta thật, tên này học sinh mà cao to dễ sợ, một mình cậu ta đánh thắng hắn thì đúng là quá tài.

    Tên đàn em bấm điện thoại cho ai đó rồi đưa cho thằng cầm đầu, đầu dây bên kia vừa bắt máy hắn đã mở loa cho tôi nghe:

    [- Ai đấy?]

    - Mày còn nhớ tao không Hoàng Minh Vương?

    [- Đặng Khải Trung?!]

    - Cả họ lẫn tên, xem ra trí nhớ của mày không tệ - Hắn cười lớn

    [-Tao không dư hơi nói chuyện với mày, kiếm đứa khác mà nói]

    - Ấy khoan! Làm gì vội thế, nói chuyện với người yêu bé nhỏ của mày đi!

    Hắn đứa điện thoại cho tôi. Mơ đi! Ta sẽ không bao giờ lên tiếng, tuyệt đối không thể để Minh Vương biết tôi ở đây, cậu ta chắc chắn sẽ liều mạng mà đến đây ngay, một mình cậu ta có thể đánh thắng tên trùm nhưng để đánh cả chục đứa ở đây thì đúng là bất khả thi.

    - Con nhỏ này, nói gì đi chứ!

    [- Nhã Anh! Cậu có đó không?]

    - Nói gì đi, con khốn! - Hắn tức giận ****, dù thế nào cũng không được lên tiếng

    [- Rỗi hơi nhỉ?! Tao cúp máy cho đỡ tốn tiền điện thoại của mày nha]

    Bốp!

    Tên điên đó vừa tát tôi. Khốn kiếp! Cha mẹ tôi sinh tôi ra chưa một lần nặng lời với tôi, tên đó lấy quyền gì mà đánh tôi. Đừng hòng tôi lên tiếng! Tuyệt đối không!

    - Á!

    Tôi hét lên đau đớn vì kẻ nào đó vừa dùng dao rạch một đường ngay cánh tay trái của tôi. Không xong rồi! Minh Vương đã nghe thấy giọng tôi.

    - Nghe gì chưa nhóc? - Tên đại ca đắc ý

    [- Nhã Anh! Cậu đang ở đâu? Lũ khốn chúng bây, thả cô ấy ra!]

    - Ra ngoài! - Tên đại ca ra lệnh

    Sau đó bọn chúng ra ngoài nói chuyện với Minh Vương làm tôi không nghe được nữa. Đồ ngốc! Cậu tuyệt đối không được đến cứu tôi, cậu mà có chuyện gì tôi sẽ không bao giờ tha thứ cho bản thân.

    - Đợi một chút đi cưng! Tụi bây sắp gặp lại nhau rồi!

    Tên đại ca vừa dứt lời là cả đám cười ồ lên. Tôi trừng mắt nhìn bọn chúng, cười khẩy:

    - Thua rồi làm chuyện hèn hạ này. Tụi bây học bao nhiều năn chữ mà không biết đánh vần chữ "nhục" sao?! Thật là phí tiền ba mẹ!

    - Đừng có ăn nói kiểu đó với tao! Mày có tin là tao móc mắt rồi cắt lưỡi mày luôn không? - Thằng trùm nghiến răng đe doạ

    Bất chợt một giọng nam trầm thân quen vang lên làm tất cả giật mình:

    - Mày dám không? Tao sẽ cho chúng bây về gặp tổ tiên đấy!

    Tên điên này! Cậu ta đến đây một mình sao? Phải làm sao đây?

    - Tự đến nộp mạng! Hôm nay để xem ai về gặp tổ tiên trước nhá!

    Không ổn rồi, Minh Vương đang bị thương, bọn chúng lại đông như vậy, bây giờ chỉ có thể cầu mong phép màu xảy ra mà thôi.

    Tôi đã từng nghe một câu trong một bộ phim nào đó mà tôi rất thích:"Cuộc sống luôn tươi đẹp, chỉ cần ta tin vào phép màu, kỳ tích chắc chắn sẽ xuất hiện". Và lần này, may mắn đã mỉm cười với chúng tôi.

    Hãy tưởng tượng bạn đang xem một bộ phim hành động 3D bom tấn, bạn sẽ hình dung được tình hình hiện tại. Quả không hổ danh Quỷ vương, chỉ với cú đá đầu tiên, cậu ta đã đá ngã một nửa. Minh Vương giờ giống như Lục Vân Tiên vậy đó:

    Vân Tiên tả đột hữu xông,
    Khác nào Triệu Tử phá vòng Đương Dang.

    - Còn muốn đánh nữa không? - Minh Vương nhếch mép nhìn đám người đang lê lết dưới đất

    - Không không! Không dám nữa! Chúng em xin chừa! - Tên cầm đầu ráng lết dậy nói

    - Vậy thì biến đi! - Minh Vương hét lớn

    - Dạ dạ! Đi...đi thôi!

    Sau khi bọn chúng đi hết, Minh Vương vội lại cởi trói cho tôi, nhìn mặt cậu ta lo lắng đến phát tội:

    - Cậu có sao không? Bọn chúng có làm gì cậu không? Sao tay cậu lại bị thương thế? Thằng nào làm trò này?

    - Cậu hỏi từ từ thôi, vết thương nhỏ thôi mà, lúc đó tôi cũng không để ý là ai làm. Chân cậu có sao không? - Tôi lo lắng hỏi

    - Tôi là Quỷ vương mà! Tôi không sao cả! - Cậu ta cười tít mắt

    - Ừ vậy tôi yên tâm rồi!

    - Cũng may cậu không sao, nếu cậu có chuyện gì thì tôi cả đời cũng không tha thứ cho bản thân, lẽ ra tôi không nên để cậu đi mua, sau này cậu không được đi đâu mà không có tôi biết không?

    Thú vị thật, tôi cảm thấy có lỗi nếu Minh Vương gặp nguy hiểm và cậu ta cũng vậy, đây có được gọi là thần giao cách cảm không nhỉ? Tôi không tìm được câu trả lời. Mà thôi, đừng quan tâm đến việc đó, quan trọng bây giờ là phải kiếm thứ gì đó bỏ vô bụng đã.

    - Này cậu có đói không? - Tôi hỏi

    - Đánh nhau như thế không đói mới là lạ, chúng ta về thôi, vết thương của cậu để lâu sẽ bị nhiễm trùng đấy

    - Nhưng mà Vương à, tôi làm rơi tiền rồi - Tôi nhăn nhó nhìn cậu ta sau khi phát hiện ví tiền không cánh mà bay, chắc bị rơi lúc nãy rồi

    - Tôi bao! - Cậu ta cười

    - Hoàng Minh Vương, cậu là Quỷ vương đáng yêu nhất! - Tôi hét lớn

    - Giờ cậu mới biết sao? Thôi đừng nói nữa, mau rời khỏi cái chỗ này đi!

    Chúng tôi rời khỏi căn nhà hoang khi ánh sáng của trăng đã dần nhạt màu. Trời đã chắc đã rất khuya rồi.
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  10. #10
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 10:




    Kể từ hôm đó, đi đâu Minh Vương cũng kè kè bên tôi, ban đầu tôi cũng rất bực mình nhưng sau đó không hiểu sao tôi lại thấy vui vui.

    Hôm nay Minh Vương đột nhiên hứng lên rủ tôi đi ăn kem. Tôi có thể thích DBSK, có thể thích truyện trinh thám, thích nhiều thứ nhưng tình yêu lớn nhất đời tôi lại chính là...kem (tuy nhiên sau này nó đã bị thay thế )

    Minh Vương bảo tôi đứng đợi cậu ta đi lấy xe. Và các bạn đoán xem, hôm nay Quỷ vương không đi mô tô đen nữa, Quỷ vương đang muốn thay đổi phong cách thân thiện với môi trường. Cậu ta dắt một chiếc xe đạp đến trước mặt tôi, và không ngoài dự đoán, nó cũng màu đen.

    - Gì đây? - Tôi mở to mắt nhìn chiếc xe đạp

    - Xe đạp chứ gì? - Cậu ta cũng mở to mắt không kém tôi

    - Biết rồi! Nhưng sao không đi mô tô?

    Cậu ta đột nhiên đỏ mặt, gãi đầu:

    - Thì để...bảo vệ môi trường

    Tôi phì cười, cậu ta đúng là quái đản. Thôi mặc kệ, xe gì cũng được, tôi đây từng chạy bộ đến trường mà, có xe đạp đi là quý hoá lắm rồi.

    - Hôm nay trời đẹp ha? - Minh Vương hỏi khi chúng tôi đang đi lên cầu

    - Nóng muốn xỉu luôn chứ đẹp nỗi gì - Tôi cằn nhằn

    - Nói chuyện với cậu thiệt mất hứng quá đi - Cậu ta tỏ vẻ bực bội

    - Chứ cậu muốn tôi trả lời sao? - Tôi tròn mắt

    Cậu ta thở dài một tiếng:

    - Thôi bỏ đi!

    - Cậu thích ăn kem gì? - Tôi hỏi Minh Vương

    Cậu ta im lặng hồi lâu rồi bình thản nói một cậu làm tôi mém nhào xuống xe:

    - Tôi chưa ăn kem bao giờ

    - Gì? Gì? Gì? Cậu đùa à? - Tôi há hốc miệng

    - Ai thèm giỡn với cậu, chưa ăn mới dắt cậu đi ăn chứ!

    Tôi sốc toàn tập với câu trả lời của Minh Vương. Cậu ta đã sống 17 năm không ăn một muỗng kem nào sao? Thật quả là uổng phí, quá ư là uổng phí!

    Take me to your heart, take me to your soul
    Give me your hand before I'm old
    Show me what love is - haven't got a clue
    Show me that wonders can be true

    They say nothing lasts forever
    We're only here today
    Love is now or never
    Bring me far away...


    Tiếng chuông điện thoại của tôi vang lên:

    - Alô?

    - Xin hỏi cô có phải người nhà của bệnh nhân Trương Thái Vy không? - Giọng một người đàn ông vang lên

    Bệnh nhân Trương Thái Vy? Vy có chuyện gì rồi sao?

    - Vâng! Cháu là bạn cô ấy

    - Vậy cháu hãy nhanh đến bệnh viên An Bình đi! Bệnh nhân Thái Vy đang trong tình trạng nguy kịch

    Vy xảy ra chuyện thật rồi. Tôi rất lo sợ, bạn ấy là người bạn thân nhất của tôi.

    - Minh Vương! Mau đến bệnh viện An Bình đi! - Tôi giật áo Minh Vương

    - Có chuyện gì à? - Cậu ta hỏi với vẻ hốt hoảng

    - Thái Vy gặp chuyện rồi - Tôi nghĩ mình sắp khóc đến nơi mất

    Ngay lập tức Minh Vương quay xe đạp thật nhanh. Ngay cả khi đi xe đạp cậu ta cũng không hổ danh là Quỷ vương, chiếc xe đang lao đi với tốc độ ngang ngửa mô tô (biện pháp nói quá =]])

    *******************************

    - Bác sĩ, bạn cháu sao rồi? - Tôi nắm chặt lấy tay vị bác sĩ già

    - Thái Vy bị tan nạn xe. Cô bé mất máu nhiều quá! Cô bé nhóm máu AB, một loại máu hiếm mà bệnh viện lại hết máu này rồi, bệnh nhân bị tai nạn cùng với cô bé cũng máu AB, cả hai đang trong tình trạng rất nguy kịch!

    - Còn người nữa sao bác sĩ? - Tôi hỏi

    - Cậu bé là Trần Hồng Quân

    Tôi sững người, tại sao Thái Vy và Hồng Quân lại bị tai nạn cùng lúc? Chuyện gì đã xảy ra?

    - Cháu sẽ cho máu cả hai, cháu nhóm máu O - Tôi quyết định

    - Không được! Máu cháu chỉ đủ cho một người thôi, nếu cho cả hai, cháu sẽ chết đấy - Vị bác sĩ lắc đầu

    Chỉ đủ cho một người thôi ư? Tôi phải cứu ai đây? Dù Hồng Quân đã làm tôi tổn thương nhưng tôi không thể thấy chết không cứu. Nhưng còn Thái Vy, cô ấy là bạn thân nhất của tôi. Giữa hai người, tôi phải chọn ai?

    - Cháu sẽ cho...

    - XIN CẬU HÃY CỨU HỒNG QUÂN!

    Giọng nói cao vút này...Là Liễu Ái sao?

    Tôi quay người lại, Liễu Ái với gương mặt hoảng sợ tột độ, mái tóc rối bù và gương mặt đẫm nước mắt đang quỳ dưới đất, đôi mắt cô ta giương lên nhìn tôi đầy hy vọng.

    - Cậu làm gì vậy? Đứng lên đi! Đây là bệnh viện đó! - Tôi chạy lại đỡ Liễu Ái lên

    Cô ta níu lấy áo tôi nài nỉ, nhìn Liễu Ái giờ đây không giống ngày thường chút nào:

    - Xin cậu! Hãy cứu Quân đi!

    Phan Liễu Ái chấp nhận dẹp bỏ sĩ diện và lòng tự trọng sang một bên để cầu xin tôi chỉ vì Trần Hồng Quân thôi ư? Tôi không ngờ Liễu Ái cũng có lúc yêu thương một ai đó hơn chính bản thân cô ta. Tôi không hề ưa gì Liễu Ái nhưng bây giờ nhìn thấy bộ dạng này của cô ta, tôi không khỏi đau lòng. Tôi có thể đọc được trong mắt cô ta sự hy vọng yếu ớt.

    Hai mạng người - không thể bỏ ai

    Hai con người - sẽ vì quyết định của tôi mà sống hoặc chết

    Cả hai người - đều làm tôi tổn thương

    Nhưng họ - là bạn tôi

    Nếu có phải chết, tôi cũng phải cứu cả hai.

    - Bác sĩ, cháu sẽ...

    - Tôi là anh của Hồng Quân, tôi có thể cho cậu ấy máu! - Một giọng nam trầm ấm vang lên

    Minh Vương vừa nói gì? Cậu ta là anh Hồng Quân sao?! Liễu Ái cũng ngạc nhiên không kém tôi. Nhưng cô ta nhanh chóng dẹp bỏ sự tò mò của mình, Liễu Ái đang vui mừng đến nỗi sắp khóc oà lên:

    - Cảm ơn cậu Minh Vương! Cảm ơn cậu!

    Minh Vương không trả lời cô ta, cậu ta bước lại kéo tay tôi:

    - Đứng ngẩn ra đấy làm gì? Cậu còn chậm một bước nữa thì cả hai người đó sẽ cùng đi gặp Tử thần đấy!

    Tôi đi theo Minh Vương, lúc ngoái đầu lại, tôi thấy ánh mắt Liễu Ái đang nhìn tôi thật hiền.
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

+ Trả Lời Ðề Tài + Gửi Ðề Tài Mới
Trang 1/2 1 2 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts

  1. Liên Kết

  2. Entry hay | AloxoVn.Com- Rao Vặt MiễnPhí | Tạo mẫu tóc | Tin hoc, Lap trinh | Download zingplay | Diễn đàn Loidich.vn | Diễn Đàn 24h Kết Nối | Mua Bán Rao Vặt | Hinh Nen Cho Dien Thoai | Cach lam .net | Ky thuat nuoi trong | Theme blog 360 | Download theme for nokia | Game dien thoai | 1000 Đề Thi | Nhac DJ | Can Dien Tu | Nhạc Sàn | mu online,mu fpt | Lap mang fpt | Chuyển phát nhanh quốc tế | Quà tặng | Thiet ke web Hai Phong | xet nghiem adn | Máy cắt laser | Máy in thẻ nhựa | Internet marketing | ung thu | Diễn đàn rao vặt | túi vải không dệt | Online Game Hacking | Thiep cuoi | cong ty tham tu tu | tham tu viet nam | nam lim xanh