1. Thông Báo Chính
  2. Click 1+ nhiệt tình để ủng hộ diễn đàn bạn nhé :


    Cafe Chérie House - Cafe bánh mang thương hiệu cảm xúc
    Quy định khi tham gia gửi bài ở box Quảng Cáo - Trao đổi - Mua Bán
  3. Facebook Quảng Cáo
    tuyen mod
  4. Quảng Cáo



+ Trả Lời Ðề Tài + Gửi Ðề Tài Mới
Trang 1/3 1 2 3 cuốicuối
kết quả từ 1 tới 10 trên 22

Ðề tài: Thái tử phi quái chiêu Ongoing

  1. #1
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Arrow Thái tử phi quái chiêu

    Tên tác giả : kelly lady
    Thể loại : Tiểu thuyết
    Tình trạng fic : đang sáng tác không ngừng nghỉ


    Chap 1 : hôn lễ chính trị

    - Công....công chúa ! xin người bình tĩnh - Tên thái giám run cầm cập lạy giập khẩn thiết
    - Cút ! cút hết ta phải gặp con rùa rụt cổ đấy !!!!!!!! - Hàn Băng gào thét chân đá tay vung loạn xa - PHỤ HOÀNG!!!!!!!!!!!!!!!.Người đâu rồi ...ông già rụt cổ kia..........
    -Phụt ....... ặc ặc ặc ... - Nhà vua đang uống trà thì sặc lấy sặc để
    -Hoàng thượng bình tĩnh ..... bình tĩnh ..... Người có sao không ????? - Vương phi Thục Trinh lo lắng vội vỗ vỗ vai ngài còn bọn nô tai xung quanh thì lấy tay bụm miệng cố nén cười
    ....... Rầm!!!!! Âm thanh kinh hoàng vang lên và chiếc cửa đáng thương vô tội đổ ập xuống
    - Đây rồi thì ra là Người chốn ở đây - Hàn Băng mỉm cười ma mãnh liếc nhìn nhà vua mặt đang tái xanh tái ngoét như tàu lá chuối khô rồi nhẹ nhàng tiến lại gần thật gần mắt đối mắt ngay lập tức thái độ quay ngoắt 180 độ ôn nhu nói - Hoàng thượng , Người giải thích sao về việc cho con xuất giá đây ! chẳng lẽ ... - Cô mỉm cười chơm chớp đôi mắt ngây thơ - Người muốn xa con thật hả ? Con không đành lòng ra đi để Người cô đơn đâu ! như thế con cảm thấy không phải với đạo làm con cho lắm ! hãy rút lại thánh chỉ của Người đi nha....- tiếp tục chớp chớp mắt- Phụ hoàng yêu quý
    Không gian nín lặng như tờ kể cả tiếng thở cũng không có - Tong - một giọt mồ hôi rơi xuống nhà vua cố nuốt nước bọt cho xuôi rồi gượng nói
    -Hề hề thế thái độ vừa rồi của con.. ...!!! - im lặng sợ hãi nhìn ánh mắt giết người của đứa con gái nuốt nước bọt tiếp tục - Là phải đạo làm con hả ????
    Quác ....quác....quác ......quác.......
    Cô ngoài đấu nhìn về phía sau 1 cảnh tượng hoang tàn ngồn ngộn hiện lên trước mắt nô tài thị vệ nằm la liệt dưới nền đất ngấp ngoái , cửa đổ , cây lá hoa rụng tả tơi chỉ còn sót lại cái gốc cằn cỗi và những cành cây trơ trụi lá tên thái giám thì thất thần đứng giữa đống hoang tan chân tay run lẩy bẩy mặt cắt không còn giọt máu
    -Thì đó chỉ lả 1 giây phút nông nổi của tuổi trẻ thôi mà phụ hoàng ! - Nàng quay lại nhìn vào mắt nhà vua cười xuề xòa
    -Vậy sao ? - Hoàng thượng tròn mắt nhìn cô - Vậy còn việc gọi ta là con rùa rụt cổ cũng là sự nông nổi hả ? - Nhà vua thừa thắng xông lên nói giọng đầy mỉa mai
    - Thì đã bảo là 1 giây nổng nổi rồi mà ! -Nàng thiếu kiên nhẫn giọng nói pha chút vô tội oan uổng ( ^.^)
    - Nếu nói vậy thì ta và cái hoàng cung này chắc đã phải chịu suốt 17 năm ròng rã cái gọi là "giây phút nông nổi " của con rồi - Nhà vua lắc đầu ngao ngán
    - Gì chứ ! Người lại định gây chiến à?????????- nàng hét lên tức giận . Nhà vua có thoáng chút sự kinh hãi những vẫn cố giữ được vẻ tôn nghiêm của 1 đấng tối cao quả quyết nói :
    -Không ! Ý ta đã quyết rồi sẽ không thể thay đổi được gì đâu - Nhà vua nhìn thẳng vào mắt nàng kiên định khẳng đinh . Hành đông này của nhà vua làm mọi người thoáng chút bất ngờ chưa bao giơ nhà vua tỏ ra quả quyết như thế nhất là trước mặt Ngọc Băng công chúa .
    Nhìn thái độ của nhà vua như thế nàng có thoáng chút giao động chưa bao giở nhà vua tỏ ra như vậy với nàng . Hành động đó động vào lòng tự tôn của nàng nàng run rẩy nói
    - Người ....người....người.thật quá đáng thật ra người coi con là cái gì chứ????????
    - Rồi sẽ có ngày con hiểu ...hiện tại ta chưa thể giải thích hết được cho con thôi con lui đi ta hơi mệt cần phải nghỉ ngơi - Nói đoạn nhà vua chậm rãi quay lưng bước đi
    -Gì chứ !!!!! Chỉ 1 vài câu nói của Người mà con phải bán thân sao?????????Người tưởng dễ dàng vậy sao ???????// -Nàng cố gắng hét lên
    -Phải à mà tí thì ta quên, chính vì tính cách ngang nghạnh đó của con mà ta sẽ phải áp dụng biện pháp đặc biệt nên con đừng cố gắng chống cự vô ích ..........? -Nhà vua quay mặt lại nói " an ủi, vỗ vể"
    Ngay lập tức 1 hàng ngũ hậu vệ đã nhanh nhẹn chạy đến vây quanh nàng như thể không để xót dù chỉ là 1 cái lỗ cho con kiến chui ra . Nàng sững sờ trố mắt nhìn bọn thi vệ bu đông bu đỏ quanh mình mà miệng há hốc không thể đóng lại được.
    - Gì thế này các ngươi định làm phản hả ..........?????? biến ....biến........biến ngay các ngươi đang định giở trò gì nữa đây - Nàng trợn mắt nhìn lũ thị vệ uy hiếp
    -Đừng trách họ họ chỉ làm theo lệnh ta thôi ! hiện tại cho đến lúc xuất giá con hãy chịu khó an phận đi đừng chạy nhảy lông bông nữa - Nhà vua cố chấn an nói đứa con gái đang khua chân múa tay cố thoát khỏi vòng vây của lũ thi vệ trong sự vô vọng
    -HAAAA?????????????????..........................- Nàng căm phẫn nhìn nhà vua như không tin vào những gì mình vừa được nghe
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------
    Ở cung An Lạc
    - Đây là 1 hôn lễ mang tính chính trị . Nó giúp cho chúng ta củng cố hơn mối quan hệ với nước X nên dù muốn hay không người vẫn phải đồng ý thưa điện hạ . Năm nay đất nước ta mất mùa , hạn hán lại thêm giặc loạn phía Bắc hoành hành giáo riết. Các nước lân bang luôn coi chúng ta là miếng mồi béo bở ko lúc nào là không nhăm nhe chỉ mong có cơ hội để mổ xẻ .Chỉ cần họ biết chúng ta và nước X kết thân thì chắc chắn sẽ không giám manh động lúc này cà chúng ta có thể an tâm hơn để giẹp loan trong nước - Vị tể tướng nhìn thái tử trẻ thăm dò
    -Thôi đủ rồi .......... Ta hiểu mà Ngươi cứ lui đi - Vị thái tử trẻ mệt mỏi ngắt lời tể tướng
    -Dạ ...Thần tuân lệnh - sau khi cánh cửa được khép lại Vị thái tử trẻ khẽ lắc đầu thở dài .Thả lưng ngửa xoài ra phía sau chiếc ghế đang ngự . Hai đôi măt nhắm nghiền không thể che giấu nổi sự mệt mỏi . Người đứng lên tiến lại gần bên cửa sổ ngước đầu lên ngăm nhìn ánh trắng mà sót xa , đau đớn trầm ngâm suy nghĩ .Chợt có tiếng thái giám từ ngoài vọng vào -
    - Bẩm Thái tử có Ngự sử đại nhân Thiết Phong xin được vào bái kiến ạ !
    -Chuyền vào !
    - Bẩm thần Thiết Phong xin bái kiến điện hạ .!
    -Thôi đi ! bỏ qua những thủ tục rườm rà phức tạp ấy đi - Y chán nản xua tay - Thế nào việc ta sai ngươi làm ngươi đã chuẩn bị đến đâu rồi !
    -Dạ về cơ bản thì đã xong hết rồi ạ chỉ còn phụ thuộc vào điện hạ quyết đinh khi nào tiến hành thôi ạ ! - Hắn cúi đầu đáp
    -Được ! càng nhanh càng tốt !
    ---------------------------------------------------------------------------------------------------
    Tại cung Thừa Hàn
    - Chết tiệt ! các ngươi là lũ chết toi ! có thả ta ra không thì bảo ................... được cứ đợi đấy ta mà ra được khỏi cái chỗ khỉ ho gà gáy này thì ta biến các ngươi thành " Hoạn quan " hết cả lũ - Nàng miệng **** rủa không ngừng tay đập chân đá loạn xì ngầu hét toáng lên .Trong khi đó tình hình bên ngoài cũng căng thẳng không kém lũ thị vệ đứng ngoài nghe đến chuyện sẽ bị biến thành Hoạn quan thì ai cũng run lên cầm cập mặt tai xanh tái ngoét . Chân đứng còn không vững chỉ biết nhìn nhau mà nuốt nước bọt tay phải che che đậy đậy cái ... như 1 phản xạ tự nhiên .Đơn giản vì Hàn Băng công chúa xưa nay nổi tiếng là người Tàn ác đã nói là làm . Chời ơi (=.=)
    -Hoàng thượng xin tha tội cho sự chậm chễ nghênh tiếp thánh giá của chúng thần- Tên cầm đầu tổng thị vệ nhìn thấy nhà vua đi tới thì sửng sốt chạy ra nghênh tiếp
    -Suỵt - Hoàng thượng đưa tay lên ra lệnh cho hắn giữ im lăng rồi tiếp tục nói tiêp - Thế nào rồi ! con bé nó đã nghĩ thông hơn chưa? - Nhà vua lo lắng dò xét
    -Dạ thưa Hoàng thượng.... - Tên Cẩm y vệ thoáng rùng mình sắc mặc xanh ngoét chưa kịp bồi thêm câu nào thì trong phòng đã vọng ra tiếng gào thét điên cuồng :
    -Cái lão rùa rụt cổ chết tiệt kia ! cái lão già chết bầm giết người không thấy máu .......đồ độc ác đồ tàn độc ........Ta chém ta chém chém chém chết lão này...- Rồi nàng giơ con dao lên cao đâm phập 1 cái - Phựt .......- Há há há đứt đôi đầu lão rầu cho lão 1 nhát lão chít tươi luôn - Nàng nhìn con búp bê thế thân cười lên đắc ý sung sướng nhìn khi nhìn thấy con búp bê đầu lìa khỏi cổ ( = tàn ác quá) - bọn thị vệ nghe đến đây tên nào cũng hồn khỏi xác nhưng vẫn ngấp ngoái đồng bộ ngoài nhìn về chỗ nhà vua - Nhà vua đứng chết chân 1 chỗ mồ hôi mồ kê chảy ra túy lúy như mưa không giám tin vào những gì đang diễn ra tê dại cả người - Con gái yêu quý của ta thù hằn ta đến thế sao ! (=.=) .....- Im lặng 1 phút nhà vua rưng rưng nước mắt nghẹn ngào nói - Kiểu này phải tìm cách gả nó đi càng sớm càng tốt thôi không chắc có ngay ta sẽ phải chịu chung số phận giống con búp pê kia quá -(~^_^~)
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!



  2. #2
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chap 2 : Chạm mặt

    -Bẩm hoàng thượng có sứ giả nước Y xin được vào yết kiến ạ !
    -Ồ vậy sao ! được truyền sứ giả vào điện nhanh lên - Nhà vua hí hửng vui mừng
    -Hoàng thượng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế - Dưới điện là một 2 người đàn ông tuấn tú đang cúi người hành lễ
    -Ồ miễn lễ , miễn lễ - Nhà vua hào hứng . Rất vui mừng được chào đón sứ giả đến với nước X của ta . Các khanh thấy nơi đây thế nào - Nhà vua nhiệt tình
    -Dạ bẩm hoàng thượng chúng thần cảm thấy rất cảm kích sự hiếu khách và tiếp đãi nhiệt tình của bệ hạ và người dân nơi đây thật không có gì để chê trách ạ ! - Người đàn ông đứng giưới thần điện ôn nhu nói
    - Tốt , tốt - Nhà vua cười sảng khoái rồi tiếp tục - Trước sau gì chúng ta chẳng là người cùng 1 nhà phải không nên tạo ấn tượng tốt cho nhau ngay từ những giây phút đầu tiên gặp mặt .
    - Dạ chúng thần cũng nghĩ vậy ạ ! chính vì thế nên hôm nay chúng thần đến đây mục đích chính là muốn cùng hoàng thượng trực tiếp bàn luận vói người về hôn lễ với công chúa và bệ hạ nước chúng thần ạ - Y từ tôn đáp
    - Ồ vậy sao . À phải phải ta cũng nghĩ vậy chúng ta nên tổ chức càng nhanh càng tốt . Chậm chễ ngày nao là ta cảm thấy bồn chồn bất an ngayd ấy - hoàng thượng mừng rỡ nói
    -Kìa! hoàng thượng- tên thái giám đứng đó cúi đầu khẽ nhắc khéo . Hoàng thượng bấy giờ mới giật mình vội sửa lại - À không ý ta là chúng ta nên tiến hành nhanh để đáp ứng kịp thời mong mỏi của nhân dân hai nước hà hà - nhà vua nở 1 nụ cười gian tà khiến cho 2 tên sứ thần đứng dưới thần điện cứng người nhìn nhau cảm giác vô cùng bất an
    .................................................. .................................................. ..........
    - Thái tử.à không Hoàng đại nhân , người có thấy điều gì bất bình thường trong việc tiếp kiến nhà vua lần này không - Thiết Phong lo lắng nhìn y
    - Có - Y nhẹ nhàng đặt tách trà xuống bàn thong thả nói tiếp - Ta đã thấy có điều gì đó rất bất thường ngay từ lần đâu tiên bước vào cái thần điện đó nhưng không thể nào đoán biết được ý đồ chính của lão già đó là gì , thiệt tình .......- Y khẽ lắc đầu ngao ngán
    - Chẳng lẽ chúng ta cứ mãi án binh bất động như thế này mãi sao ạ ? - hắn nhìn Y nôn nóng
    - Không dĩ nhiên là không nhưng trước hết chúng ta phải theo dõi tiếp tình hình để tìm ra chiến lược đối phó đã ? - Y ôn nhu nói
    - Dạ ! thần hiểu ạ - hắn khẽ cúi đầu
    - Thôi ngươi cứ lui về phòng đi ta cần yên tĩnh để suy nghĩ đã - y khe nói
    - Vậy thần xin cáo lui - hắn khẽ gập người rồi nhanh chóng bước ra khỏi phòng
    Y vẫn ngồi im đó , yên lặng trầm tư suy nghĩ chợt
    - Rầm!!!!!!!! - Úi cha mẹ ơi cái mông của con - 1 giọng rên oai oái vang lên khẽ làm y giật mình . 2 bên chạm mắt nhau đứng chết lặng tại chỗ nhìn nhau 1 thoáng thời gian như ngừng trôi , không gian như chỉ giành riêng cho 2 người ,
    - Ngươi ..ngươi là ai ?....... - Y gằn từng tiếng 1 lạnh lùng hỏi thoáng có chút bất ngờ
    - Ngươi ngươi thật láo xược chẳng nhẽ ta là ai mà ngươi cũng không biết hả ? - nàng hách dịch nói trợn ngược mắt nhìn hắn
    - Không ! - Y trả lời 1 câu cụt ngủn , nhìn nàng rồi ngước đầu lên nhìn chiếc trần nhà đáng thương đang bị thủng 1 lỗ
    - Chẳng lẽ đến cả............- chợt nàng khựng lại mở tròn mắt nhìn hắn rồi suy nghĩ 1 lát hắn chắc hẳn là khách của lão rùa rụt cổ rồi nên mới không biết ta là ai ? chết !!!1 khách của lão già đó nếu chẳng may hắn biết ta là công chúa khéo hắn lại bắt mình đem nộp cho lão rùa rụt cổ ấy thì thảm rồi. Phải liều chết vất vả lắm mình mới thoát được khỏi cái nơi chết tiệt đấy không thể quay về dễ dàng để vùi giập tương lai ở trong đó được .
    - À không ý ta là chắc ngươi mới lần đầu tiên vào đây nên mới không biết ta là ai cũng là chuyện đương nhiên? hỳ hỳ !!!!!!!!! - nàng vội cười tươi nhìn hắn chơm chớp đôi mắt
    - Ăn trộm !
    Quác.........Quác........Quác
    -Ngươi.....ngươi......ngươi - nàng lắp bắp nói không nên lời . Gì chứ nhìn ta thế này mà hắn giám bảo ta là ăn trộm sao ? cái tên chết bằm chết giập này hắn chán sống rồi à ?
    - Sao ta nói đúng quá rồi phải không ? - Hắn nói bằng giọng đầy mỉa mai
    - Đúng cái đầu ........- Không được không được phải kiềm chế kiềm chế lúc này ta không thể manh động được không thể mắc phải bẫy của hắn ~~^____^~~~
    - Không ý ta là ....hiểu lầm , hiểu lầm thôi mà hì hì huynh đệ cần gì phải nói quá lên như thế chứ - Nàng xuề xòa cười
    - Vậy thế ngươi giải thích sao về cái lỗ thủng trên trần nhà thế kia? - hắn hướng đôi mắt lên trần nhà rồi quay sang nhìn nàng vặn vẹo .
    - Hả....cái đó , cái đó chỉ là tai nạn nghề nghiệp thôi mà ? - nàng ngước nhìn lên trần nhà theo cảm tính rồi nhìn y nói
    - Vậy hả ? thế xin cho tại hạ mạn phép hỏi vi cô nương đây làm nghề gì mà để xảy ra sự cố ngoài mong muốn như thế ạ ? - hắn mỉa mai
    - ta....ta .......- Nàng lúng búng cứng họng - mà Ngươi là cái quái gì mà ta phải trả lời ngươi chứ ta là ai cần gì phải khai báo cho ngưới chứ? .Đúng đấy ta là trộm cướp đấy ta thấy trong cung này nhiều " vật thơm , của lạ " nên định cướp bớt đi để ăn tiêu đấy ! - nàng vênh mặt lên hét vào tai hắn
    -Mi ......mi - Y nói không nện lời chỉ tay vào vẻ mặt vênh váo của nàng
    - Gì chứ ! Mi....mi cái gì bỏ cái tay xuống ngươi thích chết hả ? đồ dở hơi .....Làm mất thời gian của ta quá - nàng xua xua tay rồi đi lướt qua mặt Y ánh mắt nhìn dò xét khắp phòng Y một lượt rồi mỉm cười ma mãnh . Nhanh chóng thu gọn mọi thứ quý giá trong phòng cho vào tay nải miệng cười lẩm bẩm - Đấy may mà hắn nhắc kịp không thì mình đã bỏ nhà mà đi không 1 đồng tiền trong người hehe
    -Ngươi đang làm gì đấy - Y kinh ngạc nhìn nàng
    - Ngươi không thấy gì à ? ngươi bảo ta là ăn trộm mà nên ta cũng lấy trộm cái gì cho giống với ăn trộm chứ. Chẳng nhẽ lại ra về tay không hả ? - nàng ung dung đáp tay vẫn không ngừng thu dọn đồ
    Y khẽ thở dài
    -Ngươi thật ngây thơ quá đấy ! - Y đặt tay lên vai nàng từ phía sau khẽ thì thầm vào tai nàng nói bằng giọng đầy tà khí - ngươi chơi đùa đủ chưa vậy?
    - Ối yêu râu xanh - Nàng giật mình hét toáng lên đạp vào chân hắn 1 cái rồi nhanh chóng lùi ra sau
    -Á ! ngươi làm cái gì vậy?- hắn kêu lên đau đớn tức giận nhìn nàng đầy căm thù
    - Cái đấy ta phải là người hỏi ngươi mới đúng đừng tưởng lúc ta không đề phòng mà ngươi có thể giở trò đồi bại - nàng oan ức giải bầy nhìn hắn . Rồi quay sang liếc nhìn đống chiến lợi phẩm của mình mỉm cười thỏa mãn . Nói đoạn nàng khoác tay nải lên vai rồi lè lưỡi nhìn hắn - Ta đi đây ! Ở lại đây thật nguy hiểm , ngươi nhớ bảo trọng nhé - Rồi nhanh như thoắt nàng chạy như sóc ra phía cửa nhưng chưa kịp động đến cái mép cửa thì đã bị Y túm áo từ phía sau giật lại do mất đà nàng lao về phía sau và thế là ...........ting........ting......ting......... Nàng đổ nhào về phía Y cả 2 rơi vào tình trạng ngã không trong lượng - mắt chạm mắt ..........- Im lặng 1 phút nàng và Y căng tròn mắt nhìn nhau . Nàng thấy có vị tanh tanh như vị máu - Hả , Ối chời ơi - nàng hét toáng lên bật dậy nhanh như lò xo đưa tay lên sờ môi rên khẽ lên :
    - Á ! - Nói lên căm phẫn :
    -mi..mi.....mi.....đúng là dâm tặc , biến thái - nàng lắp bắp mặt đỏ bừng bừng
    - Gì chứ! ngươi ....ngươi.....? - hắn đỏ lừ mắt nhìn nàng vẻ mặt vẫn chưa hết đi nét kinh hoàng
    Chợt bên ngoài rục rịch có tiếng hỗn loạn của rất nhiều người. Tên cẩm y vệ hét lên ra lệnh:
    - Phải tìm cho bằng ra người không được để sót bất kì 1 ngõ ngách nào cả ?
    Bên trong :
    Nàng hiểu tình thế rất cấp bách phải đi ngay cho kịp không nói không rằng nàng chạy vội về phía cửa sổ đằng sau và nhảy ra ngoài nhưng vẫn không quên quay ngoái đầu lại nói với y bằng giọng căm thù - Hôm nay coi như số ngươi gặp may nhưng ta sẽ không quên món nợ này đâu nhất định sẽ có ngày ta tìm đến ngươi để tính sổ nhớ đấy - rồi nàng lè lưỡi nhìn y nhanh thoăn thoăt như lúc đến đã chẳng thấy bóng giáng đâu
    Còn về phần Y , Y lúc này đứng chết chân 1 chỗ bất động như khúc gỗ khô nhìn về phía cửa sổ
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  3. #3
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 3: Oan gia ngõ hẹp

    - Đúng là xui tận mạng mà ! Hết lão vua rùa rụt cổ lại đến cái tên họ Hoạn gây sự -
    nàng vừa đi vừa **** rả không ngừng
    - Khéo kiểu này mình chắc phải uống dăm bát tiết canh lợn để giải đen quá
    Ục ....Ục....Ục ....
    -Hề hề nhắc đến tiết canh lợn mới nhớ từ tối qua đến giờ chưa có gì bỏ bụng cả ?
    Nói đến đây bỗng mắt nàng sáng quắc nhìn vào tay nải nặng trĩu đang khoác trên vai khẽ mỉm cười gian xảo
    .........
    - Ông chủ ! ta muốn bán đồ
    Nàng đặt phịch túi tay nải lên trước mặt chủ tiệm .
    Lão đang chăm chú ghi ghi chép chép cái gì đó rồi từ từ ngửng mặt lên nhìn nàng sau đó liếc xuống cái tay nải nàng vừa đặt lên bàn
    - Yên tâm đi ! đây toàn là đồ quý hiếm thượng hạng đấy !
    Nàng nháy mắt tinh nghịch nhìn lão khẳng định chắc nịch
    Lão từ từ mở tay nải gương mặt không che dấu nổi sự bàng hoàng rồi nhìn nàng sửng sốt
    - Sao chứ ! ngươi chưa từng nhìn thấy những đồ vật quý hiếm này lần nào nên hoảng hốt quá hả ?
    Nàng đắc ý nhìn y
    - Không phải ! không phải ý ta không phải là như thế
    Lão lắc đầu nguầy nguậy
    - Thế thì sao ? Hay ông lo không đủ tiền mua hết đống đồ quý giá này hả ?
    Nói đến đây nàng chợt thấy chột dạ hay là lão ta nghe tin loan trong triều đình mất trộm đồ quý hiếm hay chăng ? Nếu mà vậy thật thì chắc là tên vua rụt cổ với tên con nhà họ Hoạn kia hóng ra rồi . Lũ xấu xa đáng chết tiền chất nhiều hàng núi như thế mà còn tính toán so đo mấy cái đồ vặt vãnh này tính dồn ta vào chỗ chết hả ? không dễ vậy đâu đừng mơ làm sao mà có thể để các người thực hiện âm mưu thủ đoạn của mình dễ như vậy được
    Mắt nàng rưng rưng giọng nói đầy đau khổ xót xa :
    - Ông chủ à ! nếu ông lo không đủ tiền thì ta cũng không ép ông quá đâu ? Đây toàn là bảo vật gia truyền nhà ta đấy ! Chỉ vì số phận ** le cha ta ốm đau bệnh tật , tâm thần phân liệt , chẳng làm được gì cả đến đi bãi to bãi nhỏ cũng phải phụ thuộc hoàn toàn vào ta mấy chục năm nay rồi vì phải lo tiền thuốc thang cho cha ta mà tiền trong nhà cứ vơi dần đi đến nỗi kiệt quệ chẳng còn gì quẫn quá nên ta mới phải đem đồ gia bảo đi bán như thế này đây ta cũng đau khổ day dứt lắm chứ
    Ta không cố tình nói ông thê thảm thế đâu ông già rụt cổ à nhưng ai bảo ông áp bức ta dã man thế túng quẫn qua nên ta mới phải liều thế này nàng thầm nghĩ mỉm cười thỏa mãn trong lòng vì tài trí tưởng tượng phong phú của mình ( thật đáng sợ )
    - Thật tôi nghiệp , cô gái quả thật là 1 người con hiếu thảo! Nhưng mà quả thực ta không thể giúp cô được đâu ?
    Lão nhìn nàng tỏ vẻ cảm thông
    - Sao chứ không thể ư ?
    Nàng đang lấy khăn vờ chấm chấm nước mắt trên mặt chợt khựng lại cứng họng không nói nên lời
    - Phải ! cô nương nhìn này đồ của cô đưa cho ta vỡ hết trơn rồi chẳng còn gì đáng giá cả ?
    Lão đương định đưa tay nải cho nàng thì đã bị nàng nhanh chóng chồm lên giật lấy :
    - Gì chứ thế này là thế nào ? Làm sao lại như thế được ?
    Nàng gào toáng lên trố mắt nhìn đống tàn tích trước mắt mà miệng cứng đờ
    ........
    Khoan khoan đợi đã nàng bắt đầu lật tung lại trí nhớ để truy tìm dấu vết xem nào ! xem nào hôm qua mình và cái tên con nhà họ Hoạn gì đó $%^%^&^%$^ .....thôi đúng rồi .... lúc bị tên họ Hoạn ấy " níu kéo " " sàm sỡ " thì cái tay nải của mình tuột ra khỏi tay bay cái rầm tiếp xuống đất và xoảng 1 cái nhưng mà lúc ấy mình còn đang lo phòng thân không để ý ôi chời ơi !
    - Đúng là xảy một ly đi vạn dặm , Mĩ nhân khó qua ải Biến hoạn mà ( Ý là biến thái và hoạn quan ý . Chẳng biết nàng lôi đâu ra cái triết lý này nữa )
    Nàng lắc đầu thở dài cái sướt nhìn xuống đất rồi tiện chân đá viên sỏi dưới đất :
    - Á aaaaaaa!
    Một tiếng kêu đau đớn phát ra
    Hể ! cái dọng này nghe sao mà quen quen ghê ta ! Lẽ nào là ......nàng từ từ ngó lên xem là ai ?
    ........
    - Là ngươiiiii !!!!
    Nàng và tên thanh niên xấu số đang ôm mặt cùng đồng thanh hét lên tay chỉ thẳng vào mặt nhau
    Thiệt tình đúng là " oan gia ngõ hẹp " .Kiểu này thì trời không đến nỗi tuyệt tình với ta thế đâu nàng sung sướng như mở cờ trong bụng
    - May quá ! ta đang định đi tìm ngươi thì ngươi lại lù lù tình nguyện nộp mạng cho ta xem ra cũng coi là có chút biết điều đó
    Nàng nhìn y cười đắc ý
    - Chời ! lại còn thế nữa hả ?
    Y khẽ nhếch môi nhìn nàng đầy thách thức
    - Đừng nói kể từ lần đó ngươi lại lưu luyến nhớ thương ta đến vậy nhé?
    Tên này ...tên này....tên này .....đúng là mặt dày vì phủ đầy " ghét " mà nhìn xem cái mặt ấy dù lấy cưa mà đẽo đi đẽo lại khéo cả tháng cũng không hết " ghét bẩn " tích tụ lâu năm ấy chứ đồ tiểu nhân định chốn tránh trách nhiệm hả ? há trên đời làm gì có chuyện ngon ăn như thế chứ ? Nàng lẩm bẩm nhìn y đầy căm thù lè lưỡi :
    - Xì ai thèm chứ ! Đồ biến thái , hoạn quan . heo lai bò như ngươi , ta đây có mà thèm vào
    Y tức xì khói
    - Ngươi !......ngươi......À đúng rồi cũng phải thôi ! con người nửa đêm nửa hôm mà lẻn vào phòng người khác làm cái ý đồ "trắng như than" thì đâu có muốn nhận chứ
    Nàng đờ đẫn cả con người chẳng nhẽ lại phải cam chịu thất bại đắng cay thế này sao nàng còn chưa kịp vung đao lẽ chịu bị y cầm cung bực 1 phát là ngỏm luôn hả ?
    - Sao nào ? Cô không còn gì để nói nữa sao ? ta nói quá đúng rồi còn gì ?
    Y thừa thắng xông lên
    - Nói cái gì mà nói ! Ta chỉ lấy những thứ vốn là của ta thôi
    Nàng trợn ngược mắt nhìn y nom bộ oan uổng vô cùng
    - Ồ ! lại còn cả việc kẻ tự nhận mình là trộm tranh giành quyền sở hữu cá nhân nữa đấy ? chuyện đời thật nực cười quá đi
    Y khẽ cười nhạt cho cái gọi là sự đời
    - Mà cứ coi là thế đi ! vậy còn chuyện ngươi đêm hôm dụ dỗ con gái nhà lành để dở trò đồi bại , biến thái thì được coi là quang minh chính đại lắm hả? ta thấy nó còn trắng hơn cẩu mực đó
    Nàng lè lưỡi nhìn y
    - Ngươi.! ngươi.....
    Y tức giận nhìn nàng lắp bắp không nói nên lời lần đầu tiên thấy một con người ngang ngạnh như thế :
    - Là đồ vu khống
    - Sao lại goi là vu khống chứ ?Muốn hỏi xem những chuyện ngươi đặt điều cho ta thì không phải là vu khống chắc liệu ngươi có bằng chứng không mà đặt điều cho ta ? E rằng kẻ vu khống ở đây là ngươi mới phải đấy
    Nàng đắc ý vô cùng khi lật ngược được tình thế may mà ta thủ thế được cái áo chống cung tên phi vào người giờ thì xem ta dùng đao chặt chém ngươi cho đến khi ta tơi hoa lá đây tên họ Hoạn biến thái
    - Vậy ngươi có bằng chứng không ?
    Y hỏi vặn lại nàng
    - Sao lại không ?
    - Đâu ?
    - Kia kìa !
    Nàng nom đang định chỉ tay lên vết thương trên môi nhưng chợt khựng lại nhớ lại chuyện ngày hôm qua mà sởn cả da gà
    -.......
    - Thì đấy đấy
    Nàng giả bộ ngó lơ đi chỗ khác còn tay thì chỉ chỉ vào vết thương ở môi y ý nói " ngươi cũng biết mà cái đó đấy bằng chứng rõ thấy nhất còn gì"
    -.........
    -nếu ngươi vẫn còn không chịu nhận thì cứ mang đến chỗ chuyên gia khám nghiệm tử thi để họ ghép nối xem vết thương trên môi ngươi và ta có trùng lặp và khớp với nhau không ? ( thiệt chẳng biết ai mặt dày ở đây nữa )
    Nàng cố tình bồi thêm vài câu cho thêm phần sống định
    - Ngươi đúng là đồ lưu manh
    Y trợn ngược mắt lườm nàng
    - Ồ không phải thế chẳng nhẽ lại nói là nữ nhi ta cưỡng bức ngươi ?
    Nàng rướn môi cố gắng giấu để không bật cười thành tiếng lớn
    Còn y vì cái chuyện này mà đã hao tổn không biết bao sắc khí chắc sẽ tổn chục năm tuổi đời là ít thiệt tình từ bé đến giờ y chưa từng bao giờ bị ai đó xỏ mũi mà dắt đi như nha đầu kia
    Y hậm hực
    -..........
    - Được rồi ! được rồi
    nàng khoát khoát tay rồi nhìn y vẻ cảm thông sâu sắc lắm
    - Ta cũng là 1 con người có tấm lòng khoan dung độ lượng , nhân hậu , từ bi , nhân ái , không thiếu thốn chi lòng chắc ẩn bẩm sinh từ khi cha sinh mẹ đẻ bà dưỡng ông chăm ( chùi ui nghe choáng luôn) nên sẽ không để bụng mấy chuyện nhỏ nhặt này làm chi cả
    Rồi nàng nhìn chăm chăm vào gương mặt y bằng ánh mặt long lanh ánh lệ khiến y không khỏi lạnh thấu sống lưng:
    - ta hiểu dù ta có nói gì thì chắc chắn huynh đệ đây cũng không thể thấy an lòng mà sống nửa cuộc đời còn lại vì tội lỗi mình gây ra với ta nên để huynh có thể thoát ra được mặc cảm tội lỗi thì :
    Nàng mỉm cười 1 nụ cười ma mị rồi xòe tay ra trước mặt y
    - Ý ngươi là gì ?
    Y nghi ngờ nhìn lòng bàn tay cô rồi ngước lên nhìn vào đôi mắt đầy gian tà của con người đang ở đối diên mình nghi ngờ
    - Thì đó !
    Nàng rướn đôi mắt chỉ chỉ về phía lòng bàn tay mình đang xòe ra ra hiệu
    - Ta không hiểu
    Y lắc đầu giả bộ ngó lơ
    Nàng mím môi cố kiềm chế
    - Chỉ có vật chất mới có thể bù đặp được tinh thần đang bị " tổn thương" nghiêm trọng của ta lúc này thôi
    - Không biết !
    Y vẫn lạnh lùng quay mặt đi giả lơ nàng
    - Này ! ngươi ngươi có còn lương tâm con người không hả ?
    Nàng thiếu kiên nhẫn hét lên
    - Đã bị ngươi vùi giập từ lâu rồi !
    Y khẽ nhếch môi thoáng xuất hiện tia cười
    - Hả ! gì chứ ? Thấy chết mà không cưú sao ?
    - Ai chết cơ ?
    Y đảo mắt khắp xung quanh dò xét
    - Dò cái gì ? trời ạ người sắp chết đang ở trước mặt ngươi đây này
    Nàng gào lên
    - ngươi á ?
    Y tròn mắt chớp chớp
    - Sao chứ ? chẳng không phải sao ? ta sắp chết vì đói đây này ngươi không thấy mặt ta xanh xao thiếu sức sống lắm sao ?
    Y cúi xuống chăm chú nhìn nàng rồi chép chép miệng tỏ vẻ sót xa :
    - Qủa thật tiều tụy , hốc hác đi rất nhiều so với tối hôm qua
    - Vậy hả ?
    - Ừ !
    Nàng chợt rùng mình lôi vội cái gương dắt trong người ra soi vừa lôi vừa lẩm bẩm :
    - Làm sao mà mới nhịn ăn có nửa ngày mà lại xuống cấp thế được
    Y nhìn thấy thế thì không thể nào nhịn được nữa cười lăn cười lộn
    - Ngươi lừa ta !
    Nàng hét lên đầy căm phẫn
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  4. #4
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 4: BÁI SƯ HỌC ĐẠO


    Cạch
    - Hà ! đã qua đi lâu lắm mới được ăn 1 bữa no say thế này
    Nàng hả hê đặt tô mì chống chơn xuống bàn ngửa lưng ra sau hạnh phúc xoa xoa cái bụng căng tròn
    Y sững sờ liếc nhìn đống tô sạch trơn chất cao như núi trước mắt mình , rồi từ từ đảo mắt nhìn nàng mà mồ hôi mồ kê chảy ra túa lúa . Cố nuốt trôi nước bọt
    Con gái con đứa gì mà chén sạch bách hơn chục tô mì 1 lúc mà cứ như không có gì xảy ra
    - Đã no chưa ?
    y nghi ngờ nhìn nàng
    - Ừm
    Y chống cằm chăm chú nhìn nàng rồi nói :
    - Thật sự mà nói nếu như không giao du với ngươi khéo ta còn tưởng ngươi là tiểu đồ đệ của lão Tru . Phong thái rất giống lão làm ta cảm thấy thoáng ngạc nhiên.Nhắc mới nhớ đã lâu ta chưa gặp lão
    Y khẽ lắc đầu thở dài
    - Hả ! Lão Tru ? là ai cơ ?
    Nàng tò mò
    - Lão Tru là ai mà cô không biết à ?
    Y thoáng sửng sốt
    Nàng lắc đầu
    - Lão Tru nổi tiếng lừng lẫy giang hồ nhà nhà đều biết người người đều nể sợ mà thật sự cô ta không biết?
    - Ồ vậy sao ? tò mò quá đi ?nghe nhà ngươi nói vậy tự nhiên ta lại thấy kết cái lão Tru này rồi đấy! gì chứ người nổi tiếng thì ta kết kết lắm
    Nàng chép chép miệng tỏ vẻ khâm phục
    - Ngươi có thích lão không ? ta nghĩ chỉ cần nhìn thấy ngươi khéo lão ta sẽ đồng ý cả hai chân hai tay vui sướng mà nhận cô làm đại đệ tử đấy
    - Ta có thể sao ?
    Nàng nghi ngờ
    - Sao lại không ? ai chứ như cô thì thừa khả năng + tiêu chuẩn + tài năng bẩm sinh đó chứ
    - Vậy thì đi gặp lão luôn đi ta không đợi được nữa
    Nàng háo hức
    - Lúc này sao ?
    - Chứ còn lúc nào nữa ?
    - Ta e là lúc này ngươi khó có thể gặp được lão đấy ? để khi khác đi
    Y thoáng thở dài
    - Sao cơ ?
    - Giờ này lão Tru rất bận rộn với công việc của mình chẳng biết bao giờ mới về cả ?
    - Vậy sao ?
    Mặt nàng xịu xuống thở hắt tiếc nuối
    - Nhưng không sao ? nếu ngươi nóng lòng ta có thể dẫn ngươi đi đến nhà của hắn sau đó ngươi có thể đợi gặp hắn ở đấy ?
    Y nháy mắt nhìn nàng tinh nghịch
    - Vậy cũng được sao ? nhưng ngươi có biết nhà của lão ở đâu không ?
    - Cô đúng là ngốc không sai ? - Y phì cười rồi tiếp tục nói
    - Lão Tru tuy không phải là người giàu có bậc nhất thiên hạ ? nhưng chí ít khắp thiên hạ này đâu đâu cũng có nhà của hắn cả ? chẳng khó để tìm như cô nghĩ đâu ?
    - Nghĩa là làm đệ tử của Lão sẽ không bao giờ phải lo cơm ăn áo mặc nhà ở , tự do , tự tại , thích làm gì thì làm sao?
    - Có thể hiểu nôm na là như vậy
    Y gật đầu liên tục
    - Thậm chí ngươi còn có thể có rất huynh đệ tương giao đó ! Lão Tru lắm đệ tử lắm họ được lão huấn luyện rất bài bản nên từ khi mới sinh ra đã nắm trong tay vận mệnh của rất nhiều người đấy . Điều đặc biệt là họ sống không bao giờ câu nệ rất chân thật
    Y bồi thêm
    - Vậy thì đi luôn đi thôi ?
    Nàng nóng lòng kéo y lôi xềnh xệch ra khỏi tiệm ăn
    .......................
    - Này đến chưa vậy ?
    Nàng tò mò hỏi
    - Hả ? sắp rồi đấy ? cô đừng có nóng
    Y mỉm cười tinh quái
    - Ngươi mà không dẫn ta đến bằng được nhà lão Tru để bái sư học đạo thì ngươi sẽ chết ngay với ta đây?
    - Biết rồi mà
    ....
    - Đến rồi đây !
    Mắt y sáng quắc lên hào hứng chỉ
    - hả ! đến rồi sao ?
    Nàng tròn mắt nhìn tứ phía
    - Phải !
    Y khẳng định chắc nịch
    - Đây chỉ là 1 ngôi nhà rất bình thường như bao ngôi nhà khác thôi mà ?
    - Ngươi vôn chẳng hiểu gì cả ? lão Tru là một con người giản dị vô cùng , vốn càng giản dị càng thanh tịnh lão lại càng ưa
    Ánh mắc nàng thoáng ánh lên tia vui vẻ hóa ra lão Trư lại là con người như thế ? đúng là khác người phàm
    - Vậy thì vào thôi !
    - Ừm
    Y gật đầu nhưng thoáng giật mình
    - Này cô định đi vào đâu thế ?
    - Hả ? vào bên trong chứ vào đâu ngươi thật buồn cười
    - Không ý ta là ngươi định vào bên trong ngôi nhà đó á ?
    Y sửng sốt không tin vào mắt mình nữ từ này quả thật rất mạnh bạo
    nàng nhìn ngôi nhà tranh vách đất trước mặt mình rồi quay sang nhìn y gật đầu
    - Không được ! đó đâu phải là nhà của lão đâu ?
    y 1 mực phản đối
    - Sao cơ ? ngươi bảo đây là nhà lão mà ?
    - Không ! ngươi hiểu nhầm ý ta rồi
    Y lắc đầu
    Nàng ngơ ra một lúc đôi mắt lộ rõ sự tức giân :
    - Ngươi lừa ta
    - Ta đâu có lừa cô đâu ?
    Y phủ định
    - Đừng có chối ! ngươi bảo đây là nhà lão mà?
    - Không y ta là nhà lão ở kia cơ ?
    Y lấy tay chỉ chỉ nhìn nàng dò xét
    - Đâu ? đâu ?
    Nàng nhìn theo hướng y chỉ chỉ
    - Thì đó đấy thây !
    Y trầm giọng hẳn xuống
    RẦM RẦM!!!!!!!! ĐÌ ĐÙNG ĐÌNH ĐOÀNG
    Như có sét đánh ngang tai nàng bất động toàn phần !
    -Ừ thì Lão Tru tên đầu đủ là tru bát giới mà nhân gian từ già trẻ gái trai ai chẳng biết Tru bát giới ? Hắn là heo nên đệ tử của hắn ư chắc chắn cũng là heo ? chính vì là heo nên bọn họ đâu phải làm gì đâu cứ đến bữa thì ăn , sau khi ăn xong thì lại lăn quay ra ngủ há chẳng phải rất tự do tự tại sao ? Còn nữa nhà nào càng có nhiều heo thù càng giàu có chính vì thế ta mới nói là chúng nắm giữ vận mệnh của con người . Điều quan trọng và đơn giản nhất chính vì là heo nên nhà của lão chắc chắn phải là ở " CHUỒNG HEO " rồi
    Y cố gắng giữ bình tĩnh nói nhưng khuôn mặt thì cố nhịn cười đến mức gằn lên rõ đường gân nổi bật trên gương mặt trắng hồng của y
    Bắt đầu có khói bốc lên nghi ngút
    Lửa Hỏa Diệm Sơn bắt đầu bùng phát
    Quay sang nhắm thẳng vào phía y mà tiến
    Nhưng thật không ngờ
    - Ha ! Ha ! Ha !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Tiếp đến là 1 chàng cươi như điên như dại của nàng
    - Ngươi ! ngươi ! ngươi
    Y tự nhiên thấy lạnh thấu sống lưng
    Nàng quắc mắt nhìn Y đầy tà mị
    ......
    - Bỏ ta ra ! cô không thấy mọi người đang nhìn à ?
    Y khẽ rít lên qua kẽ răng vẻ bất mãn lắm
    - Sao chứ ? họ nhìn thì kệ thây họ
    Nàng thản nhiên đáp không chút ngại ngùng
    Ngươi nghĩ ta có thể buông tha ngươi dễ dàng như vậy sao ! ngươi ngây thơ quá đấy ? Định qua mặt ta hả đừng có hòng
    - Đừng có đùa bỏ ta ra đi
    Y vùng vằng cố thoát trong lòng rấy lên nghi ngờ không biết nữ từ kia có phải là con gái không nữa? hay chăng là yêu quái thành tinh chuyên dụ dỗ trai tân tuấn tú đẹp trai như y chẳng hạn ( í ẹ )
    - Ngươi nghĩ ta là con người đơn giản như thế sao ? !
    Nàng uy hiếp
    - đừng có ngâm máu phun người chính ngươi nằng nặc đòi ta đưa đến nhà lão Trư cơ mà ? còn uy hiêp nếu như không đưa ngươi đến ngươi sẽ giết ta .Hỏi thử sao ta dám từ chối chứ ? Mà ta cũng đâu có dối ngươi câu nào đâu ngươi ngẫm mà xem?
    Y tỏ bộ bất mãn vì bị đổ oan
    - Được rồi ! chính vì muốn cảm kích tấm lòng của ngươi nên ta nhất định sẽ cảm tạ ngươi hậu hĩnh
    Nàng nhìn y bằng ánh mắt đầy quỷ mị
    - Không ! ta không cần không cần ngươi trả ơn tră nghĩ gù cả ? chỉ cần thả ta ra thôi
    Y rùng mình bất an
    Cả hai người cứ thế giằng giật nhau suốt quãng đường dài mà không để ý rằng họ đang gây ra sự chú ý rất lớn ở xung quanh người qua đường nhìn thấy cảnh này thì khẽ lắc đàu mỉm cười chắc y đi chơi hoa nơi lầu xanh bị nương tử bắt quả tang rối
    - Xì ! Ngươi sợ gì chứ /? sợ ta cưỡng bức ngươi hả ?
    Nàng quay sang nhìn y lườm nguýt
    - Đúng đó ,
    Đến lúc này thì y đã giằng được tay ra , miệng suýt xoa nhìn vết đỏ hằn trên cổ tay mình mà không khỏi xót xa
    Nàng cười mỉa mai :
    - Ồ ! Nếu ngươi đã nói thế......
    Nàng ngửng cổ lên trời nhìn mặt trời đã xế bóng từ lâu rồi quay sang nhìn y tinh nghich
    - Thiên thời địa lợi nhân hòa chúng ta đi thôi ?
    - Hả ! đi đâu
    - Cứ đi đi hỏi chi mà nhiều thế ? ngươi không thiệt đâu mà sợ
    Nàng hồn nhiên đáp rồi đứng đằng sau đẩy y đứng tiến về phía trước
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  5. #5
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 5 : Thỏa mãn ước nguyện

    -Thanh Nguyệt Lâu !!!!!!!!
    Y trố mắt nhìn cái bảng hiệu đang hiện ra lù lù trước mặt mình . Họng đắng ngắt cố gắng nuốt nước bọt cô dặn từng chữ 1 được ghi trên tấm bảng
    Nàng nhìn y mỉm cười hãnh diện
    - Sao nào ? đây chính là Nguyệt Lâu nổi tiếng nhất kinh thành đây ...?
    -........
    - Ê nét mặt này của ngươi nghía là gì vậy ?
    Nàng lấy tay khoát khoát trước mặt y
    Y im lặng bất động
    Nàng tròn xoe mắt nhìn bộ dạng đang bị đóng bắng của y rồi chợt chớp chớp mắt :
    - Ta biết là huynh rất thích mà nhưng cũng đâu đến nỗi kích động dữ dội thế chứ
    Vẫn im lặng , bất động
    -i ta hiểu rồi chắc huynh sung sướng quá nên không còn đủ tỉnh táo minh mẫn nữa đúng không?
    Nàng cười khach khách hít 1 hơi hãnh diện nói
    Tiếp tục im lặng bất động không phản ứng
    - Thôi được rồi ! ta sẽ giúp huynh vào vậy ? nào đi thôi
    Nàng kéo tay Y hùng hổ bước vào không 1 chút do dự
    - Hả ?
    Nghe đến đây y mới chợt giật mình thức tỉnh
    ..........
    - Không ! ta không vào có chết ta cũng không vào ???
    Y bán sống bán chết cố gắng bám giữ bằng đươc lấy cái cửa chính
    Ánh mắt nàng quả quyết răng nghiên ken két dùng hết sức bình sinh kéo y vào
    - Sao lại không vào ? chỗ này nghe nói vui lắm đó ? Không vào sẽ tiếc lắm đấy
    - Tiếc cái đầu cô ấy ! Ta còn trong sạch chưa lấm bụi trần mà ???? Ta không muốn nnnnnnnnnnnnn
    Trời ơi đường đường là 1 thái tử như ta đây mà lại bị bắt lôi vào cái nơi kỹ viện quỷ mị này há chẳng phải hủy hoại hết danh tiếng lừng lẫy bấy lâu nay sao
    - Không muốn cái gì ? ngươi đã thử lần nào chưa mà bảo không muốn ?
    - Không cẫn thử ?
    - Hừ ngươi thật không biết điều ? chính ngươi gợi ra chuyện này rủ rê ta trước sao giờ đến đây rồi lại không chịu vào
    - Ta rủ rê cô hồi nào chứ ?
    - Chẳng không phải sao ? lúc nãy ngươi baỏ ta cưỡng bức ngươi đó thây?
    - Vậy thì sao chứ ? Liên quan gì đến chuyện lãi vãng ở cái nơi đáng xấu hổ này
    - Thì đó đấy ? sở theo ý nguyện của huynh đệ đây ta sẽ cho huynh được thử 1 lần cảm giác được cưỡng bức như thế nào ? chỉ có điều ta lại chẳng hề có 1 chút kinh nghiệm bổ làm đôi thì làm sao mà đáp ứng được ước nguyện của ngươi nên chỉ có thể nhờ các vị tỷ tỷ nơi đây kinh nghiệm uyên thâm giúp thôi . Ta sẽ đứng ngoài xin chỉ giáo để học hỏi còn huynh thì chịu khó làm vật thì nghiệm cho ta xem nha nha
    Nàng cười khoái trá nói
    - Hả?????????????????????/
    Nghe đến đây y mém xỉu
    - Xỉu rồi hà ?Càng dễ hành động
    Nàng vỗ tay vào mặt y rồi mỉm cười tinh quái
    ...........
    - Ôi quan khách ! quan khách chào mừng quan khách...!
    Vừa bước vào trong lầu ngay lập tức đa có hàng xa xố những mĩ nhân ủa ra đon đả tiếp đón , cưa kéo
    Nhưng ánh mắt niểm nở ban đầu thoáng vụt tắt thay vào đó là sự e ngại khi nhìn thấy nàng đang kéo y vào
    Hiểu được tình huống lúc này nàng chợt phì cười khoát khoát tay thân thiện nói :
    - Mọi người đừng hiểu lầm ta đến đây không phải có mục đích chiến tranh đâu ? ta chỉ là muốn nhờ các tỷ tỷ đây phụ giúp cho vị huynh đệ hảo của ta cách học làm người đàn ông đích thực thôi mà ! Nhất định ta sẽ hậu ta lắm lắm
    Mọi người xung quanh mồm há hốc nhìn nhau .Bắt đầu xuất hiện tiếng xì xào bàn tán
    Sau đó nàng nhanh chóng quay sang phía y lúc này đang bất tỉnh nhân sự rờ rờ xuống phía người y rồi nhanh chóng rút ra được 1 xấp ngân phiếu chà chà tên này cũng có nhiều tiền giưc ha chẳng trách là khách quý của lão già rụt cổ
    Đi đên chỗ ngach nương rút ra chục tờ ngân phiếu vạn lạng bạc đưa cho bà bà rồi nói
    - Đây là chút nào lòng thành của chúng tôi muốn báo đáp các vị đây mong các vị giúp đỡ hơn nữa ?
    Mọi người giờ thất điên bát đảo chời ơi trăm vạn lạng bạc đây quả chẳng phải người binh thường
    - dạ đây chỉ là chút lòng mọn nào kể đâu cho đáng ạ ? chỉ cần các vị làm hài lòng vị quan khách này nhất đinh các vị sẽ còn nhận được nhiều gấp vạn lần chỗ tiền này đó ah
    nàng nháy mắt tinh nghịch nhìn đám người đang hỗn loạn mà lòng không khỏi sung sướng hả hề quay lại phía sau lấy chân khều khều lay người y dạy
    - Này dậy đi ! ngươi còn định ngủ đến khi nào nữa đây ?
    Vẫn bất động
    Nàng thoáng thở dài rồi lại quay sang nhờ :
    - Huynh ấy chắc đang say quá nên không dạy được mong các vị đến giúp hộ ta 1 tay đươc không ạ ?
    Vừa nói giứt lời hàng chục mĩ nữ đã tình nguyện chạy sổ ra lao về phía 2 người như thiêu thân . Còn y vừa nghe thấy câu này mắt đã mở thao láo tựa như chưa hề ngủ bật giạy nhưng nhanh chóng bị cơn lốc mang tên mĩ nữ kia quay chặt cứng cựa . Còn nàng thì chẳng biết tự lúc nào đã bị gạt sang bên ngoài
    - Thiệt tình đúng là đàn bà
    Nàng khẽ đứng lên phủi tay cười nhạt rồi điềm nhiên bước ra ngoài Thanh Lâu , vừa bước chân chạm vào cửa đã nghe thấy tiếng la thất thanh , ai oán , bi thương từ trong vọng ra :
    - KHÔNG!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Nàng mỉm cười tinh quái nói :
    - Cáo từ nha ! vị huynh đệ
    Rồi nhìn vào sấp ngân phiếu trong tay không khỏi sung sướng mà rú lên ầm ầm , chân tay múa may quay cuống loạn xạ rồi hôn chụt chụt vào tập ngân phiếu trên tay . Thế này thù nàng có thể tha hồ tiêu diêu tự tại hưởng ngoạn giang hồ mà không cần phải lo nữa rồi . Nhưng đột nhiên nàng lại thấy áy náy :
    - Như thế này liệu có phải ăn trộm không nhi? Không đâu không thể nào mình đã giúp y học được bao nhiêu điều " mới lạ " ở thế giới bên ngoài coi như đây là tiền hoc phí môi giới cũng đâu có gì quá đáng đâu ha ? HAHAHA đúng đấy đúng là như vậy
    ( Trời ơi lấy đâu ra cái kiểu biện luân như thế vậy không biết )
    p/s : đây chính là cách mà Hàn băng đôi diện với tòa án lương tâm
    Nói đoạn nàng dương dương tự đắc ngão nghệ bước đi ra khỏi cửa đi thêm được mấy bước nữa chơt nàng khựng lại sững sờ :
    - Công Chúa ! đã đến lúc hồi cung rồi ạ
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  6. #6
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 6 : Không thể thay đổi :

    - Hoàng thượng ! Hoàng thượng xin người bớt giận
    Trinh phi ra sức chấn an miệng ngoài thì khuyên can nhưng thực tâm thì lại rất lấy làm hả hê sung sướng
    - Bẩm hoảng thượng công chúa đã đến!
    - Được truyền vào
    ........
    - Gì chứ ? lũ người đáng chết này có thả ta ra không ?
    Nàng vẫn không ngừng gào thét chống đối
    - Băng nhi chẳng nhẽ ngươi còn chưa biêt tội của mình sao ?
    Hoàng thượng gằn lên từng tiếng phẫn nộ nhìn nữ nhi phía dưới kia
    - Tội ư ?
    Nàng cười nhạt thẳng mắt nhìn thẳng vào Hoàng thượng mà nói :
    - Há chẳng hay nữ nhi đã mắc phải trọng tội gì ?
    - To gan !!!
    Hoàng thượng long nhãn đỏ ngầu
    - Ta bảo ngươi xuất giá ngươi phản đối , chống chế bằng cách chốn ra ngoài cung . Thân không biết mình là công chúa lại còn lai vãng nơi chốn lầu xanh ô uế làm mất hết thanh danh thần tộc . Nhà ngươi thiệt đáng chết ngàn lần
    - Ồ ! vậy thì sao chứ , người định làm gì con nào ?
    Anh mắt nàng dương dương không chút do dự
    - Được lắm ! ngươi còn dám uy hiếp trẫm nữa sao ? người đâu truyền đánh công chúa 20 roi để cho nó sáng mắt ra mà không dám làm cuồng nữa ? Và hãy chuẩn bị đi tuần sau đã là ngày nhà ngươi xuất giá rồi đấy hãy biết kiềm chế hành đông bạo loạn của mình đi
    - Hoàng thương !
    Mọi người xung quanh đồng loạt xin tha công chúa nhưng vẫn không thể thay đổi được thế cuộc . Chưa bao giờ người nổi dận lôi đình như thế này cả nhất là đối với Băng nhi công chúa trước giờ hoàng thượng luôn sủng ân . Điều này cũng khiến cho những người xung quanh thập phần lo sợ , nhưng điều đáng dận nhất là Băng nhi tuyệt nhiên chẳng lộ rõ bất kì cảm xúc gì vẫn chơ 1 cái nhìn vô tình lạnh thấu tâm
    ..........
    - Ây da !
    Nàng khẽ kêu lên đau đớn
    - Công chúa xin người hãy cẩn thận
    Lũ nô tì nhìn nàng xót thương vô cùng
    - Không sao !
    Nàng khoát khoát tay
    - Thật sự cũng lạ quá cơ ! hoàng thượng chưa bao giờ đánh Băng công chúa cả đây là lần đầu tiên đấy ! có lẽ người đã giận dữ lắm
    1 cung nữ lo lắng nói
    - Vậy sao ? sao ta lại không cảm nhận được điều đó nhỉ ? chẳng nhẽ lại nhờ có cái này
    nàng khẽ mỉm cười tinh quái rồi từ từ rút ở đằng sau ra tấm vải lót . Đưa lên ve vẩy trước mắt rồi nhém xuống phía dưới
    - Ồ ! lũ cung nữ kinh ngạc vô cùng
    Nhìn điệu bộ của các nàng như vậy nàng không khỏi nhìn cười mà bật lên thàn tiếng :
    - Ha ! hA chẳng lẽ các ngươi nghĩ Băng Công Chúa nổi tiếng lưu manh bậc nhất thiên hạ như ta mà phải cam chịu số phận sao
    - Công chúa ! người thật làm chúng tiểu nhân kinh ngạc quá
    Đám nô tì nhao nhao bát nháo
    - Lão già chết bằm chết giập định hạ thủ ám sát ta chăng ? e là không dễ thế đâu ? Được lấy chồng thì lấy sợ gì không lấy cơ chứ trước sau gì mà chẳng phải lấy .NHưng................
    Nói đến đây ánh mắt nàng bắt đầu xuất hiện sự hiểm độc khẽ nhếch môi nói :
    - Trước khi đi ta phải làm 1 cái gì đó để trả thù lão già chết tiệt đó
    Lũ cung nữ bắt đầu mặt xám ngoét nhìn nhau ái ngại
    ------------------------
    - Hoàng đại nhân ! hoàng đại nhân ! Hoàng đại nhân
    - Ơ ! Hả ?
    Y giật mình nói
    - Dạo này người thấy thân thể không tốt chỗ nào ạ ?Thiết lăng nhìn y đầy lo lắng
    - KHông ! không ta ổn ngươi nói thế là có ý gì
    Y quắc mắt nhìn hắn tỏ ý hoài nghi
    - Dạ ! tai vì dạo này thần hay thấy ngài thượng xuyên ngẩn ngơ , đôi mắt lơ đãng , ngồi ở đây mà tâm hồn như ở trên mây , thỉnh thoảng lại tự nhiên bật cười 1 mình ? Chẳng nhẽ,,,,,,,,,
    Thiết Lăng nhìn y tinh quái
    - Nói bậy ! Làm gì có ngươi đừng tụ suy diễn
    Gương mặt y thoáng ửng đỏ bối rối nói
    - Dạ !
    hắn nhìn bộ dạng của y rồi khẽ tỉm tỉm cười
    - Chẳng nhẽ hôm nay ngươi đến đây chỉ để nói đến mấy chuyện vô vị này thôi à ?
    Y khẽ hắng gióng
    - Dạ chúng ta có mật báo ạ
    - Hoàng đại nhân , Chúng ta cần phải chuẩn bị lên đường về nước ngay ngày mai ạ
    - Gì chứ ! Sao lại sớm vậy ? chẳng phải đã dự tính là sẽ lưu lại nơi đây nửa tháng sao
    Y thoáng có nét sửng sốt
    - Dạ tình hình đã thay đổi rồi ạ ! nHận được mật báo hiện tại Cảnh vương gia đang giục dịch có mưu đồ tạo phản , Hoàng thượng yêu cầu người về ngay lập tức để cùng người bàn chiến lược đối phó . Đồng thời cũng cần phải chuẩn bị cho hôn lễ sắp tới
    Thiết Lăng khẽ nhìn Y ái ngại
    - Hả ! chẳng phải còn hơn 2 tháng nữa mới đến hôn lễ sao ?
    - Dạ , nhưng nghĩ cho tình hình trước mắt e là khá lo ngại ? hiện tại chúng ta rất cần có 1 thế lực đủ mạnh để hỗ trợ ,Chính vì vậy hôn lễ này chính là cơ hội tốt nhất để kết giao với Quý Nhân Quốc . Càng trì hoãn sẽ càng bất lợi cho chúng ta ? đặc biệt hơn thế nữa đây cũng là dụng ý của Quý Nhân quốc
    - Là ý của bọn họ sao ?
    Vu phong sắc mặt tối sầm , ánh mắt hiện lên một tia khó hiểu sau đó y tiếp tục ôn nhu nói
    - Ngươi hãy điều tra cho ta thật kí lại lịch của Băng công chúa ? Ta nghĩ cô ta vốn không phải là con người đơn giản
    - Dạ !
    Thiết Lăng khẽ cúi đầu vâng mệnh
    - Được rồi nếu không có chuyện gì thì ngươi lui trước đi ta cần nghỉ ngơi
    - Thần tuân lênh
    Nói đoạn thiết Lăng hành lễ rồi nhanh tróng lui ra ngoài
    Khi cánh cửa vừa khép lại
    Y thoáng hằn rõ sự thất vọng , thở dài rồi ngửa lăng là đăng sau chiếc ghế tựa . Lấy tay xoa bóp 2 bên thái dương . Tâm bên trong hỗn loạn vô cùng
    -------------------------
    - Băng nhi à ! Lần này lên đường phải cẩn thân nhe con ? đừng có ngông ngênh quá sang bên đấy chẳng có ai yêu thương , bênh vực con như ở đây đâu
    Ngọc phi nước mắt ngắn nước mắt dài quyến luyến không rời nhìn Băng nhi
    - Mẫu nương người đừng quá lo lắng chẳng nhẽ người không biết tính của con ư ? con đâu phải là con người ai cũng có thể bắt nạt được đâu ? không khéo vảo trong đấy con lại còn được làm thống soái trong cái hậu cung - kĩ viện cao cấp đó nữ đấy
    Băng nhi khóe mắt ngấn lệ an ủi Ngọc phi
    - Thiệt tình a đầu ngốc này ! con như vậy mới làm ta lo lắng đấy
    Ngọc phi khẽ gõ vào đầu nàng 1 cai
    - Ai da !
    Nàng khẽ nhăn mặt rồi đôi mắt đảo khắp tứ phía quay sang nhìn Ngọc phi hỏi :
    - Lão già rụt cổ hôm nay không đến sao ?
    - Hả ? à hôm nay hoàng thượng còn đang luận bàn chính sự với văn võ trong triều nên ........?
    Ngọc phi thoáng tỏ ra bối rôi
    - Được rồi mà con hiểu rồi ! ông già đó hôm nay không đến là coi như cũng biết điều đấy
    Trong mắt nàng thoáng ánh lên tia thất vọng nhưng lại nhanh chóng biến đi chóng chớp mắt có lẽ cũng đã quen rồi
    - Lăng nhi à ! thật ra phụ hoàng rất thương con đấy ! con đừng ghét bỏ phụ hoàng chi cả
    Ngọc phi nhìn nàng khuôn mặt hiện lên rõ sự buồn phiền
    - Được rôi mẫu phi con phải đi đây cũng đã muộn rồi ! con đi mẫu phi nhớ bảo trọng nha !
    Nói đoạn nàng nhanh chóng nhón chân lên kiệu
    - Băng nhi à !
    Ngọc phi lần này không kìm được lòng mà bật khóc , nhất quyết nắm chặt lấy tay nàng . Những cung nữ cũng nhất loạt đồng thanh kêu
    - Công chúa !!!!!!!!!!!
    - Buồn cười thật đấy ta đi lấy chồng ! đi hưởng khoái lạc nhân gian chứ có phải đi chết đâu mà các người khóc lóc u sầu vậy ! Phải mừng cho ta chứ .........các người khóc như thế này chẳng nhẽ ý đồ muốn rủa ta sống bất hạnh đúng không
    Nàng khẽ gườm giọng nhìn bọn cung nữ
    - Dạ ! chúng thần không dám aj
    bọn chúng đồng loạt lăc đầu
    - Được !vậy thì cười lên chúc phúc cho ta lên đường bình an đi nào
    Nàng nháy mắt tinh nghịch
    Lũ cung nữ cố gắng cười nhưng mắt mũi tèm lem , cười mà mồm cứ méo xệch đi chẳng khác gì khóc cả . Khiến nàng muốn cười mà cũng không cười nổi thoáng thở dài :
    - Thôi được rồi ta phải đi đây ! hẹn có ngày gặp lại các ngươi nha !
    Nói đoạn nàng nhanh chóng tọt vào trong kiệu không giám ngoảnh mặt ra sợ không kìm được mà lệ tuôn trào
    -----------------------------
    - Bẩm hoàng thượng , công chúa đã đi rồi ạ !
    Thái công công vọng vào
    - Vậy sao ? ngươi có dám chắc không ?
    Hoàng thượng vẫn còn nghi ngờ
    - Dạ ! thần đảm bảo ạ ! lúc nãy quân thị vệ đã hộ giá công chúa ra tận ngoài cổng thành ạ
    - Chẳng nhẽ nó lại chịu ra đi dễ dàng thế sao ? thật là đang lo ngaị
    Hoàng thượng khẽ lắc đầu
    - Dạ aaaa khởi bẩm hoàng thượng ! khởi bẩm hoàng thượng có chuyện lớn cảy ra rồi ạ
    Một tên thái giám khác vôi bẩm tấu
    - Hả !
    Hoàng thượng giật người thon thót biết ngay mà nóng lòng vội nói :
    - Dạ trước khi đi công chúa có để lại cho người 1 bức thư ạ !
    - Đâu ! đưa đây
    Hoàng thượng nóng lòng dục dã
    - Dạ nhưng!...nhưng........thần nghĩ bệ hạ không nên xem thì hơn ạ ! bởi vì....bởi vì........
    - Bởi vì làm sao ? chẳng nhẽ trong thư có tẩm độc , chỉ cần mở ra là òa 1 cái ngỏm cả lũ à
    Nhà vua há hốc mồm
    - Dạ nếu được như vậy thì đã hay ạ ! Nó còn kinh khủng hơn thế gập bội cơ ạ
    Tên thái giám run lên như cày sấy
    - Trời ! vậy thì ngươi đi đi
    Hoàng thượng khoát khoát tay đuổi tên thái giám
    - Dạ thế không cần phải đưa bức thư này cho người đọc nữa ạ
    Tên thái giám nhìn Hoàng thượng ái ngại
    - Nói xàm ! ai bảo không đọc nưa ! ý ta là ngươi đi xa xa ta ra đi đến tận cái chỗ kia kia
    HOàng thượng chỉ tay ra xa tít mù tắp so với chỗ ngài đang đứng rồi trấn an nhìn tên thái giám vỗ vô lưng hắn nói tỏ vẻ cảm thông vô cùng :
    - Đến đó rồi mở bức thư ra đọc cho ta nghe
    RẦm mmmmmmmmmmmm
    Nghe đến đây tên thái giám tắc thở đổ kềnh 1 cái ầm xuống đất sủi bọt mép
    - Này ! dậy đi ! dậy đi
    Hoàng thượng lấy chân khều khều cái vật thể không xác đinh dưới mặt đất
    Hức hức hức tên thái giám thần hồn nát thần tình bủn rủn tuân lệnh
    .........
    THỬ CHIA LY :
    Gửi lão già có cái cổ rụt nhất ,
    Nươc mắt chia li ngọt tựa đường phèn ( chắc nó có vị này )
    Ta sắp phải rời phụ hoàng rồi lòng ta vô cùng chua xót
    Lấy chồng ấm ức heehee đêm chắc tha hồ mà vùng vẫy ( ý rì đây ta ~^_~^)
    ( Hoàng thương : con bé này chắc muốn ta xuất huyết não mà chết đây mà )
    Châc chắn ta sẽ rất nhớ phụ thân , hức hức
    ( HT rấm rức khóc : ôi cảm động quá , tình phụ tử thiêng liêng biết nhường nào )
    Chính vì thế con muốn mang theo một món đồ mà người yêu quý để mỗi lần ngắm nhìn nó con có thể tưởng nhớ đến người
    [ HT cảm động tràn trê : ừ ừ được nữ nhi ngoan cứ lấy cái gì con thích.....hic hic hic.....ớ hả hả ????( bấy giờ mới giật mình) con bé nó nói gì ?]
    Hằng đêm thao thức suy nghĩ không biết lấy cái gì làm của hồi môn , cuối cùng sau 1 khoảng thời gian vật vã cuối cùng con quyết định sẽ mang theo con Bạch Kim Quy bảo bối của người
    (HT : Hở ? sấm nổ đì đùng , đình đoàng ,thất điên bát đảo )
    Tự biết tính con từ bé đã rất cẩu thả chỉ sợ đi đâu vứt đấy , để đâu là cứ để im đấy cuối cùng chẳng thể nhớ mình sẽ để đâu nên rất dễ làm mất bảo bôi của người
    ( HT : ừ đúng đấy đúng đấy đừng lấy nha nữ nhi yêu quý )
    Bằng chí óc siêu phàm của mình con đã quyết định sẽ phải luôn luôn mang Bạch Kim Quy bảo bối trong lòng
    ( HT khôi phục tinh thần hí hửng : đúng rồi đúng rôi đấy để lưu giũ hình ảnh bối nhỏ trong lòng thôi )
    Nên cuối cùng con đá quyết định chấp hành đúng chủ chương phát đông rầm rộ "" ăn chín uống sôi " con Bạch Kim Quy . Sau đó thông qua quá trình trao đổi vật chất khéo léo chuyển Thể xác Bạch KIm Quy đã qua chế biến từ dạ dày đến tận đáy lòng (p/s các bạn chú ý nha 1 tìm hiểu thú vị cực kì đáy lòng thực chất chính là Hậu môn đó kakakaka .Nên về sau nếu chót yêu ai đừng dại mà nói yêu đến tận đáy lòng nha!!! )
    ( HT hồn lìa khỏi xác , mém xỉu )
    Ây da đừng vội xỉu nghe nốt đã để có thể lưu giữ trọn vẹn thân thể nó cái mai rùa con đã để lót mông khi ngồ nhưng mà thấy đau mông quá cuối cùng quyết định nâng cấp lên cho làm cái chặn giấy còn máu thì chắt ra định làm tiết canh rùa nhưng con rùa gày còm ốm yếu suy dinh dưỡng quá nên được có tí tẹo tèo teo máu ấy uống chẳng bõ cuối cùng quyết định lấy làm mực để viết thư này gửi cho phụ hoàng yên tâm đi máu này nguyên chất không lẫn tạp dư đâu
    Ký Tên : Băng Công Chúa đệ nhất lưu manh!!!!!!!^Q^>>>^Q^>>>>^Q^
    ( HT nghe đến đây thì xuất huyết não lăn đùng ngã ngửa , xủi bọt mép )
    Ồi người đâu , người đâu gọi thái y mau lên hoàng thượng gặp nguy rồi !!!!
    Đám nô tì thì nháo nhào như điên như dại
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  7. #7
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 7 : Tân hôn và động phòng


    Hạ Lan Quốc ,
    Sau nhiều ngày , cuối cùng nàng cũng đã đến được Hạ Lan Quốc
    Khi đến nơi đã có thị nữ tả hữu đứng trước thành nghênh tiếp nàng sau đó từ từ hướng nàng về phía hoàng cung . Qua cửa cung , thảm đỏ trải dài từ cung điện đến chỗ nàng đứng . NHìn thấy cảnh này nàng không khỏi lẩm bẩm : con đường nhuộm đầy 1 màu máu họ rước mình vào đấy là muốn mình oanh tạc sưng đầu mẻ trán , đầu rơi máu chảy với mấy cung phi của tên thái tử lẳng lơ đây mà .
    Do bị khăn voan che trước mặt nên nàng không thể nào nhìn rõ bên ngoài tình huống như thế nào chỉ biết bốn phía có rất nhiều người . Tại lễ điện , ngự trên vị trí cao nhất là hoàng đế và hoàng hậu của Hạ Lan Quốc
    Thành thân - quá trình cùng lễ tiết nàng đã nghe qua nói chung là cũng nôm na nắm biết được chút đỉnh nên cũng không có gì là khó . Sau khi hoàn thành nghi lễ bái đường xong nàng bị người đưa đến Đông Cung . Tên thái tử lăng loài thì vẫn lẳng lơ ngoài chính điện , tự do tự tại khi mà nàng thì bị nhốt cứng cựa vào một chỗ . Nghĩ đến đây nàng không khỏi không bực tức , hậm hực bên ngoài rõ đông vui , nhôn nhịp mà ......hức hức hức
    Chẳng biết do tâm lý hay do quá đa nghi nên nhìn đâu quanh quất trong căn phòng này nàng cũng thấy rất là quỷ mị đen tối . Cái gì cũng lập lập , lòe lòe cả phòng tràn ngập màu máu đỏ - màu chết chóc cảnh báo cho một cái chết thảm thương . Nghí đến đây nàng không khỏi rùng mình đúng là giữa tháng 6 tuyết rơi
    Còn cái gì đây , nàng nhìn chăm chăm vào đôi nến hình long phượng trên bàn :
    - Lửa địa ngục đây sao ? khủng khiếp , khiếp khủng
    Nàng lắc đầu sau đó liếc mắt sang nhìn cái giường :
    - Giường màu đỏ , đến cả chăn đệm gối cũng đỏ , Lẽ nào khi đến đây là số phận mình đã an bài cái chết thảm thương trên giường . òa còn chữ gì đây chữ HỶ ?
    Nàng nghệt mặt ra :
    - Chẳng nhẽ khi mình chết bất đắc phụt máu đầy giường bọn người ở đây lại hí hửng , vui vẻ vậy sao đúng là lũ xấu xa ăn thịt người không thèm nhả xương mà
    Chưa kịp nghĩ gì thêm , thì bất chợt lão ma ma đi tới trên tay cầm một quyển sách nhỏ cũng màu đỏ nốt , Sau khi hành lễ , bà ta cung kính đưa cho nàng
    - Sách gì đây ?
    nàng ánh mắt nghi ngờ nhìn lão ma ma trong bụng không khỏi nghĩ chẳng nhẽ đây là văn tế khi nàng chết ! còn chuẩn bị trước cả cái này sao ?
    - Nương nương ! người cứ mở ra khắc biết ạ ! cái này cực kì quan trọng không thể khinh thường được đâu ạ ? phải đọc thật kĩ
    Lão ma ma cười đến mập mờ
    Thôi đúng rồi ! không thể sai được đúng là văn tế rồi , có ai chết mà không cần văn tế đâu cớ chứ vậy nên bà ta mới nhắc ta không thể khinh thường được . Nghĩ đến đây nàng lắc đầu nguầy nguậy từ chối :
    - Không ! không ! ta không xem cái thứ quỷ mị này ! ta còn sống lâu lắm không cần đến nó đâu ? bà cứ để giành nó mà dùng đi
    Nghe đến đây gương mặt lão ma ma sửng sốt vô cùng :
    - Ơ kìa nương nương ! người nói gì vậy , đây là quy định của hoàng cung nào thể muốn hay không ? quan trọng hơn nữa nó lại là một quyển sách rất quan trọng
    Hả ? chẳng nhẽ ở đây ai cũng phải chuẩn bị tinh thần chui vào quan tài ngủ sao ? Lũ người này thật thâm thúy quá
    - Được rồi ! được rồi chết thì chết sợ gì ? đưa đây
    Nàng bực tức nói
    - Dạ
    Sau khi nhận quyển sách từ tay Lão ma ma nàng bắt đầu giở nó ra lật qua lật lại
    - Hể lạ quá ! quyến sách này sao lại chỉ toàn có hình vậy chẳng thấy có chữ gì cả ? Ở đây văn tế được dùng bằng hình để diễn đạt cho thêm sinh động hả ?
    Nàng thích thú nhìn lão ma ma
    - Ơ kìa ! nương nương người đừng có nói đùa chứ
    Lão ma ma không thể nào giấu được nét kinh hoàng hiện ngày một rõ trên nét mặt rồi run rẩy nói :
    - Đây là quyển sách dạy về cách " sinh hoạt vợ chồng " mà
    - Hả !
    Nàng há hốc mồm , miệng cứng đờ sau đó nhìn chằm chằm vào quyển sách
    - Cái gì đây ? sinh hoạt vợ chồng!
    Chẳng nhẽ trong cái hoàng cung này lại biến thái như vậy sao . Nàng lẩm bẩm cố gắng nuốt nước bọt
    - Dạ
    - Được rồi ! được rồi ngươi đi đi
    Nàng khoát khoát tay mời lão ma ma lui ra . kết quả là lão ma ma tưởng rằng tân nương thẹn thùng , cười trộm 1 tiếng rồi lui ra
    Đợi đến khi cánh cửa đã khép lại , yên tâm là không còn ai trong phòng lúc này nàng mới nhanh chóng lật lật cái quyển sách trong tay một cách thích thú :
    - Hể ! hể ! cái gì đây ! cái gì mà lạ lạ vậy ta xem nào ! xem nào . Chài ui thâm thúy quá ! biết học mấy cái này hay vậy thì mình đã sớm học hành chăm chỉ khi ở Quý Nhân Quốc rồi
    Nàng khẽ suýt xoa mắt không rời khỏi quyển sách
    - Hay quá ! hay quá xem nào ! xem nào còn gì nữa đây ? chài ui !!!!!!!!! hấp dẫn kịch tính quá ! tiếp , tiếp tiếp
    Nàng liên tay giở từng trang từng trang
    - cái gì hấp dẫn ! cái gì kịch tính
    Bỗng nhiên có một tiếng nói thì thầm thổi vào tai nàng một hơi
    - Cái quyển sách này này chứ còn cái gì nữa
    Chợt nàng cứng đờ người lạnh toát sống lưng từ từ nhích dần về phía sau
    Bấy giờ nàng mới giật thót mình hét lên
    - AAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    - AAAAAAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    Y cũng đồng thanh hét lên
    - Ngươi ! ngươi ! ngươi hét cái gì chứ ?
    Nàng hoảng hốt nói
    - Câu đấy ta phải là người hỏi ngươi mới đúng chứ ?
    Bấy giờ nàng mới hoảng hốt nhìn kĩ chăm chú chằm chằm vào khuôn mắt đối diện mình
    - Hể ! là ngươi ?
    - Phải , là ta
    - Đến đây làm gì ? đừng nói là ngươi bám chân ta đến tận đây nhá
    Nàng thản nhiên hỏi
    - Có mà thèm vào á
    - Cái gì ?
    Nàng trợn mắt nhìn y vẻ mặt dương dương tự đắc sau đó cúi xuống nhìn tổng thể cả người y từ trên xuống dưới mồ hôi bắt đầu chảy ra túa lúa , bất động , không phản ứng ?
    - Chẳng nhẽ ! chẳng nhẽ ! hờ hờ ngươi là........
    - Là cái gì ? dạ thưa là phu quân của ngươi, Thái tử Vũ Phong chứ là cái gì ?
    Y rướn môi khẽ nhíu mày
    - Mà cái gì đây ?
    Y tò mò nhìn quyển sách trên tay nàng sau đó không kieng dè giật luôn lấy
    - ngươi làm cái tèo gì thế ? định trấn lột hả ? đưa đây
    Nàng chồm dạy nhưng đã nhanh chóng bị y giấu đi
    - Xem nào ? cái gì mà làm ngươi khoái trí vậy không biết
    Y bắt đầu lật lật giở giở gương mặt cũng bắt đầu chuyển từ trắng sang hồng , sau đố dần dần sang đỏ
    -.....
    - Này ! dạy đi ngươi đang làm gì đấy
    Y lấy tay lay lay người nàng - lúc này đang nằm nghiêng người quay về phía y giả ngủ
    - Ta phải ngủ để tỉnh ác mộng ? đừng quáy rày
    Nàng khẽ gằn giọng
    Y phì cười
    - Ngươi có mơ đâu mà ngủ ? đừng có chốn tránh sự thật
    - Không biết ! không biết
    - Đừng nói là ngươi tình nguyện hiến dâng cho ta nhanh như vậy nhé
    Ánh mắt y sáng quắc [*_*]
    - Hả ! tình nguyện ? hiến dâng? dễ dàng ?
    Nghe đến đây mắt nàng đang nhắm cũng đột nhiên mở tròn thao láo bật giạy như lò xo
    - Phản xạ nhanh vậy sao ?
    Y bật cười khanh khách
    Nàng quay sang nhìn y chớp chớp mắt
    - Ngươi ?là có ý gì ?
    - Ý gì đâu ? vừa nãy thấy nương tử thích thú đọc quyển sách này rất thích thú nên ta muốn giúp nương tử có thể học đi đôi với hành thôi
    Y đột nhiên thay đổi cách xưng hô ánh mắt gian tà ,đầy quỷ mị
    - Học đi đôi với hành ? giúp ?
    - Phải ?
    Y vờ vỗ tay ánh mắt không che dấu nổi sự phấn khích tiếp tục nói :
    - Ta nói thật ngươi đừng đọc quyển sách này làm chi cho phí thời gian để tướng quân ngươi đích chỉ giạy sẽ hiểu ngay mà
    Nói đoạn Y quẳng quyển sách 1 cách không tiếc tay viu 1 cái ra phía sau rồi sau đó tiến lại gần về phía nàng ánh mắt chứa đầy tà mị
    - Hả ? ngươi ? ngươi định làm gì ?
    Người nàng run lên bần bật theo phản xạ lùi lùi về phía sau
    Nếu biết ? nếu biết trước là như thế này thì có chết ta cũng không bao giờ xuất giá đâu ?
    Nàng ấm ức lẩm bẩm
    - Làm cái gì?
    Y cố ý nhấn mạnh rồi sau đó rồi ngửng mặt lên trời cười rung người
    - Ngươi ? ngươi có phải tâm thần có vấn đề ?
    - Sao nào ? Lần trước ta và nương tử gặp nhau chính nương tử đã 1 tay chỉ bảo ta tận tình cách làm 1 người đàn ông đích thực nên lần này ta sẽ vận dụng những bài học sương máu tâm huyết để phục vụ nương tử
    Y ánh mắt tinh quái nháy mắt nhìn nàng mỉm cười tinh quái
    - Cái gì ? cái gì ? ngươi.....ngươi ....hôm ấy là thật sự làm sao ?
    Nàng run run nhìn y
    - Phải ? chính xác là như vậy
    Y khẳng định
    - Đúng là.......đúng là.....
    Nàng trợn mắt nhìn y rội.........
    - Đồ đàn ông hư hỏng ! mất nết , lẳng lơ này
    Nàng nắm chặt cái gối nện liên tục vào đầu Y . Ánh mắt phun ra lửa
    - Cái gì chứ ?
    Y hoảng hồn nhìn nàng chưa kịp thời phản ứng bổ nhào xuống giường
    - Còn cái gì à ? ta đây vì ngươi thủ tiết như ngọc ? mà ngươi xem ngươi thì toàn thân ô uế , mất hết trong trắng , lại còn bị kỹ nữ trong lầu xanh đoạt mất trong trắng nữa chứ ? giờ ngươi còn xứng đáng với ta không hả ?
    Nàng được thế đứng nhổm lên lấy chân dẫm đạp lên người y bùm bụp
    Y mắt chữ A mồm chữ Ô sấm sét nổ đì đùng bên tai
    - Chẳng phải chính ngươi cưỡng ép ta vào cái trốn ma quỷ ấysao ? giờ còn oán trách cái gì chứ ?
    - Đúng là cái đò đàn ông lẳng lơ ? Còn định vu khống cho ta nữa à ? đừng có hòng ngậm máu heo giả làm máu mình phun người ? có cái thân mà còn không biết giữ ? giờ lại còn đổ tội , ngụy biên lung tung hả ?
    NÀng ngồi hẳn lên lưng y túm chặt tóc giứt giứt giật giật
    - Á , thả ta ra
    Y hét lên thảm thiết
    - TA phải dạy cho ngươi nên người ? cái đồ hư hỏng ? mất nết > còn chưa biết nhận lỗi
    Nàng giận giữ gào lên
    - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAa
    Y thét lên thảm thiết
    Bên ngoài bọn cung nữ thấy bên trong tiếng động rất lớn thì bụm miệng cười nhìn nhau rồi nói :
    - Thái tử và thái tử phi đúng là tuổi trẻ sức khỏe dồi dào ghê ta .
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  8. #8
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 8 : Lạc hồng đêm tân hôn

    - Ngươi đã đùa đủ chưa ?
    Chưa kịp đợi nàng phản ứng gì thêm Y đã nhanh chóng lật ngược người lại đè lên ngươi nàng
    - Ngươi ! ngươi định làm gì ?
    Nàng hoảng hốt trợn tròn mắt nhìn y
    - Ta định làm gì ư ?
    Ánh mắt Y khẽ lóe lên 1 tia sắc xảo
    - ........
    - Từ trước tới nay chưa có ai dám đè đầu cưỡi cổ ta như ngươi đâu?
    - Ai bảo ? ta chỉ là lấy lưng ngươi là điểm đặt để nhổ đi mấy sợi tóc sâu của ngươi thôi mà
    Nàng cười hề hề nhìn y
    - Tóc sâu ? khi ta mới 20 tuổi
    Y khẽ nhếch khóe môi cho cái lý do rõ là hay
    - Phải nương tử trước giờ luôn có nghĩa vụ xoa bóp và nhổ tóc cho phu quân ? chẳng nhẽ ngươi không hiểu sao ?
    Nàng nhìn y chơm chớp đôi mắt vô tội
    - Vậy sao ? thế thì nương tử à ? thật làm ta cảm kích quá ? có hay không cũng để ta được giúp nương tử làm những việc như thế ?
    - Làm những vệc như thế ?
    Nàng ngẩn người ra một lúc rồi dường như nhanh chóng hiểu ra được những ý tứ ẩn chứa trong lời nói của y
    -Ồ không ! đó đâu phải là công việc giành cho phu quân đâu ?
    - Vậy hả ?
    Y thoáng hiện lên tia thất vọng
    - Phải ! phải đúng là như vậy đây
    Nàng rồi rít gât đầu nói
    - Nhưng không sao ?
    Ánh mắt y nhanh như chớp lấy lại vẻ quỷ mị nhìn nàng
    - Ta hoàn toàn có thể giúp nàng những công việc đó ! Ta đâu thể chỉ nghĩ đến bản thân mình đâu như vậy gọi là ích kỉ đó ? chỉ cần ta cũng đối xử " thật tốt " với nương tử như những gì nương tử đối với ta là được rồi
    - Không ! không ! không cần đâu mà . Đó là ta tình nguyện ? ngươi không cần phải ........
    - tình nguyện ? tình cảm vợ chống chúng ta thật là "tốt " đấy nha . Nếu như ý nàng là "tình nguyện" thì ta cũng chấp nhận" hy sinh"bản thân mình vi nàng 1 chút cũng có đáng đâu
    - Không ! không
    Nàng bắt đầu vùng vẫy nhưng chút sức còm chói gà chưa chặt của nàng quả thật chẳng thấm vào đâu cả
    - Nương tử ! hư thật đấy ? nằm im nào
    Y khẽ nhìn nàng cau mày
    - Phì ! phì buồn nôn quá đi ? ngươi thích cái gì thì nói thẳng toẹt ra đi ? những lời vừa rồi làm ta sởn cả gai ốc
    - Ta cũng đâu có kém ?
    - Vậy thì tốt rồi 2 mặt 1 lời đi
    Y đảo mắt 1 lượt khắp phòng sau đó lại nhìn nàng bằng ánh mắt " Âu yếm "
    - Chẳng nhẽ ở đây ngoài ta và nương tử còn có người nào khác sao ?
    - Ngươi .............!
    Nàng uất không nói nên lời
    - Ây da ! không còn gì để nói nữa phải không ? thế thì tốt rồi ! vậy bắt đầu thôi giờ tốt đến rồi
    - Bắt đầu ........?
    Nàng bắt đầu đơ sau đó giường như rùng mình vội vàng nói :
    - Khoan ! khoan ! khoan ta chưa muốn ..........ta có ý kiến
    - Lại còn gì nữa đây
    Y bắt đầu cảm thấy thiếu kiên nhẫn
    - Ta! ta......muốn thỏa hiệp
    Nàng lắp bắp
    - THỏa hiệp ???????
    Y thoáng cười rồi nhếch môi nói
    - Nương tử nghĩ mình còn cơ hội để thỏa hiệp sao ?
    - Sao lại không chứ ? giữa vợ với chống cần phải có tiếng nói chung mới sống cùng nhau được lâu dài chẳng phải sao?
    Nàng mồ hôi mò kê chảy ra túa lúa
    Y ngẩn người ra một lúc rồi từ từ thả lỏng tay của nàng ra sau đó ngồi dạy ôn nhu nói :
    - Cũng có lý ! được nói đi ?
    Nàng thở dốc từ từ ngồi dạy sau đó hắng giọng :
    - Ta công nhận chuyện lúc nãy ta làm với ngươi là do ta cố ý nhưng .....
    Nàng khẽ nuốt nước bọt đánh mắt nhìn khuôn mặt y
    - Dù sao thì những gì ta nói cũng đúng đi
    - Ngươi .......
    Y quay sang nhìn nàng đầu bắt đầu xuất khói
    - Ý khoan ! khoan bình tĩnh đi ...........đùa...........đùa.........ấy mà hề hề
    - Lúc ấy , ta thật sự không có ........
    Y quay mặt đi nói
    - Có ma mới tin
    Nàng tru mỏ nói
    - Không ! không thỏa hiệp gì nữa ?
    Y đùng đùng đứng bật lên hướng mặt về phía nàng tức giận
    - Ây da.......! ta tin , tin giờ thì tin rồi , thôi ngồi xuống đi ngồi xuống rồi từ từ giải quyết
    Nàng đưa tay kéo y ngồi cạnh mình cố gắng nhịn cười
    - Phì ! phì ngươi đúng là...........
    - Bây giờ......ta đi vào vấn đế chính . Ta hiện tại và ngươi vốn chẳng có tình cảm gì với nhau cả ? về căn bản thì không thể cùng ngươi dung hợp tại 1 chỗ ít nhất là ở hiện tại .
    Nàng khẽ thở dài rồi tiếp :
    - Ta không giống như những cô gái khác ta không thể cam chịu số phận càng không thể trao thân cho người mà mình không có tình cảm gì ? nên hy vọng ..........
    nàng quay sang nhìn y đầy khẩn khoản khiến y
    Y ghé sát mặt vào mặt nàng nói bằng giọng đầy chua chát :
    - Không tình cảm ? không thể trao thân ?
    - Ph.....phải
    Nàng run lẩy bẩy nói
    Y thoáng mỉm cười cay đắng rồi nói :
    - Được , ta căn bản cũng không muốn ép mình ép người
    - vậy thì tốt rồi
    Nàng reo lên sung sướng ngồi bật dậy nhảy nhót
    - Đừng quá kích động ta đã nói hết đâu
    Không gian bỗng chốc lắng đọng im như tờ
    TONG !
    1 giọt mồ hôi trên trán nàng khẽ rơi xuống
    - Ý ngươi là gì ?
    nàng lắp bắp
    - Ta nói là "không muốn ép " những cũng không có nghĩa là" không thể "
    Y ánh mắt đầy quỷ mị nhìn nàng
    - Này ! đừng có mà lật lọng như vậy chứ ?
    Nàng trợn mắt nhìn y đầy bất mãn
    - Sao nào ? ta đã đồng ý ngươi bao giờ chưa mà bảo là lật lọng
    Nàng thoáng cứng đờ người sắc mặt bói không ra chút sắc huyết . nhưng dường như lại nhớ ra được một cái gì đó nên nhanh chóng lấy lại được phong thái kiêu ngạo vốn có . Quắc mắt nhìn Y
    - Ngươi đã bất nghĩa đừng trách ta vô tình .
    - Ngươi định làm gì ta chứ ? uy hiếp sao ? quá thường ?
    Y cười nhat ánh mắt nhìn nàng đầy mỉa mai
    - Sao nào ? quá thường ư? vậy được ta sẽ đi mách phụ hoàng và mẫu hậu yêu quý của ngươi . rao cho cả cái hoàng cung , đăng tin cho cả cái Hạ Lan Quốc này biết rằng ngươi đường đường là một hoàng thái tử đức cao vọng trọng ngời ngời mà lại đi đến chốn lầu xanh trêu hoa , ghẹo nguyệt rồi thất thân ở đó xem ngươi có còn ở đây mà mạnh miệng được không .
    Nàng cao giọng , hùng hồn thuyết
    Lần này đến lược y cứng đờ kinh hoàng bất động ánh mắt hằn rõ tia đỏ sắc lạnh vì tức
    - Sao nào ? không phục hả ? nhưng biết làm sao được ? không phục không có nghĩa là " không thể không phục " à nha
    Nàng thoáng mỉm cười ranh mãnh
    ..............
    - Được cứ coi như là ngươi thắng đi ?
    Y đau khổ nói
    - Tất nhiên
    Nàng vỗ ngực tự đắc
    - ............
    - À khoan đã ! chưa được đâu ?
    Nàng chợt nhớ được một cái gì đó tối quan trọng
    - Còn cái gì nữa ? ta mệt lắm để im ta ngủ
    Y lúc này đã lăn ra giường nằm bực tức nói
    - Đưa tay ngươi đây
    Nàng vội lôi tay y về phía mình
    Y lúc này tức không chịu nổi quay sang gắt gỏng với nàng
    - Này !!!!!! đừng tùy tiện động vào chân tay của .........
    Chợt y khựng lại ........rùng mình nhìn nhìn cái vật trên tay nàng rồi từ từ ngươc sleen nhìn vào gương mặt đầy sát khí của nàng :
    - aaaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
    cả hai cùng đồng thanh hét lên
    - Im đi ngươi định hét thủng màng nhĩ ta hả ?
    Nàng quắc mắt nhìn iy đe dọa
    - Ngươi ! ngươi ! ngươi .........định làm gì ?
    Y tró mắt nhìn con dao đại khủng bố nàng đang cầm trên tay dao này là dao chuyên mổ lợn mà
    Nàng cũng nhìn vào con dao sau đó ngẩng mặt lên nhìn y . Cả hai nhìn nhau ............CƯỜI
    - Không ! không ta không muốn ...........
    Y vùng vẫy cố thoát
    - Im đi không ta lỡ tay 1 phát là ngươi tay lìa khỏi người ., Dao kiếm trước giờ vô tình mà
    Nàng hung hăng đe dọa nắm chặt tay y
    - Ngươi muốn gì ?
    Y lúc này mới dần dần lấy lại được bình tĩnh
    - Chĩ xin ngươi ít máu thôi mà , làm gì mà kích động thế
    nàng hề hề cười
    - Xin một ít máu ! bằng còn dao kia ?
    -Phải
    nàng nhìn con dao rồi quay sang nhìn y đầy phấn khích nói :
    - Thế nào , con dao rất là đẹp đúng không ? ta chuyên lấy nó để chặt đầu con rùa khoác long bào khi ở nước ta . Không ngờ khi đến đây nó lại hữu ích đến thế
    nàng vung vẩy con dao trước mặt y
    - Chặt đầu ? con rùa khoác long bào ?
    Y toàn thân đóng băng , bất động , không có phản ứng , Chưa kịp nghĩ gì thêm đã thấy trong lòng dâng trào một nỗi đau chua sót . Nhưng chợt
    Khoan đã ! khoan đã ! không phải trong lòng mà là .........
    Y từ từ , khẽ khàng ngoái nhìn xuống tay
    - AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA
    Lại một tiếng hét nữa vang lên trấn động khắp trong ngoài hoàng cung
    Lúc này nàng đang hí hửng lấy cái bát hứng huyết đỏ từ tay y tuôn ra
    - Im lặng đi ! còn chưa được nửa bát mà
    Nàng thản nhiên đáp
    - yêu quái ! ngươi ? ngươi ..ngươi là yêu quái chốn nào ?
    Y vôi vàng giật lại tay
    - Nói xàm ? yêu quái cái đầu ngươi ấy ?
    Nàng quắc mặt nhìn y sau đo hí hửng . vui sướng nhìn bát huyết đỏ rực trong tay mỉm cười thỏa mãn
    - Bằng ngừng này chắc là đủ rồi nhỉ ?
    Y vẫn cứng đờ người nhìn nàng
    - Đứng dạy đi
    Chưa kịp đợi y phản ứng nàng đã kéo y xuống giường . Rồi từ từ đi lại bên giường lấy bát huyết nhẹ nhàng tưới lrrn trên giường
    - Ngươi ! ngươi đang làm gì ?
    Y vẫn chưa kịp hoàng hồn
    - Đầu của ngươi đúng là chỉ để mọc tóc mà ? chẳng hiểu gì cả phải tạo hiện trường giả để họ không nghi ngờ về chuyện ta và ngươi chứ ?
    Nàng thản nhiên đáp
    - Chính.....chính.........chính.....vì thế mà ngươi cắt cổ tay ta để lấy máu tạo hiện trường giả
    - Phải, nhưng thái độ của ngươi là sao vậy chẳng nhẽ nửa bát máu này vẫn ít hả ?
    Nghe đến đây y té xỉu bất động tại chỗ
    ---------------------------------------------
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  9. #9
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 9 : Dụ Dỗ----------------------------

    - Ái chà chà ! hôm nay thời tiết đẹp quá đi

    Nàng ngạo ngễu đứng ở trước cửa hít hà không khí

    - ta chỉ toàn thấy mây đen , sấm chớp , bão bùng thôi

    Y ngước nhìn lên bầu trời khẽ thở dài lắc đầu ngao ngán

    2 người quắc mắt nhìn nhau tóe ra tia lửa

    -----------------------------------------------

    Tai thiên điện lý :

    Mới sáng sớm các trưởng bối hoàng thân quốc thích thân tộc đều đã có mặt đứng sau nàng thì thầm , tiếng vào . tiếng ra ánh mắt cứ chăm chăm nhìn nàng khiến nàng không khỏi cảm thấy bứt rứt , khó chịu .

    Sau khi hành lễ xong

    Theo như lẽ thường của tự nhiên từ xưa đến nay

    Những câu chuyện - nhàm chán -tẻ nhat - sáo rỗng vô cùng

    Bắt đầu được khởi xường xào đi nướng lại

    Quá thể câu nệ lễ tiết

    Toàn những lời nói giả tạo

    Nghe mà buồn nôn

    Nhưng vẫn phải cố chịu

    Ai bảo nhập gia tùy tục chứ

    Đã vậy

    Hức ! hức

    Lại còn bị giữ lại để ăn cơm trưa

    Chứ chưa có được chuồn sớm

    Mãi đến chiều mới được hồi Đông Cung

    ........

    - Chết tiệt ! biết mỗi lẫn cứ như thế này là y rằng có chuyện

    Nàng vừa đi vừa oán trời than đất

    - Sao ! ta tưởng ngươi rất là thích những chỗ náo nhiêt - như thế này chứ ?

    Y khẽ nhếch môi nói

    - Thích á ? làm gì có ? ở với những con người mà nhìn đâu cũng thấy giả dối đến cả lời nói cũng y như 1 khuôn giống nhau . Bên ngoài thì thế thôi chứ chắc chắn bên trong họ đang chửi cả tổ tông nhà ta và ngươi không chừng đấy

    Nàng khẽ thở dài lắc đầu đoạn hùng hồn nói

    - Mới có nửa ngày mà ta đã thấy dài bằng nửa đời người rôi ! nếu ở cả ngày nghĩa là dài bằng cả đời người con nhà ngươi ta rồi còn đâu... chắc chắn sau đó kiểu gì cũng quy tiên sớm

    - Vậy mà ta lại hy vọng nó dài 1 ngày đấy

    Y tỏ vẻ tiếc nuối khẽ chép miêng

    Nàng tròn to mắt nhìn y kinh ngac

    - Sao ? ngươi thích hả ?

    - Nói xàm ! làm gì có

    - Còn cãi

    - Thiệt tình ! ta muốn nó dài tròn 1 ngày để ngươi ngỏm sớm đi cho ta rảnh nợ

    - Ngươi .......

    - Thôi bỏ đi

    Y khoát khoát tay nói đoạn bước tiếp khẽ nở một nụ cười

    Hả trù ẻo ta xong rồi nói đi là đi dê vậy sao

    - Này !

    - Gì ?

    Nàng nịnh nọt

    - Ta vừa mới đến đây không lâu , quả thưc cảnh giới bên ngoài không có quen à ? giờ cũng không có việc gì làm ? chi bằng ngươi với ta ra ngoài đi chơi đi

    Y nhìn nàng chăm chú một hồi

    - Ngươi đang định dụ dỗ thái tử đó hả ?

    - Đâu ? làm gì có đâu ?

    - Vậy thì hãy an phận mà ở nhà đi ? đừng có lông bông ra ngoài mà đua đòi sớm muộn cũng hỏng sớm thôi

    - Hể ?

    Nàng ngẩn người ra sau mới kịp hoàn

    - Không có đâu ? ta với ngươi cùng đi cơ mà ?

    - Vậy thì chắc chắn ta sẽ bị ngươi dụ dỗ rồi đâm ra đua đòi sau đó cũng hỏng sớm thôi ? như thế càng không được

    RẦM MMMMM

    Nghe đến đây nàng ngã cái Rầm xuống đất , Sủi bọt mép tức không nói được gì

    - Này ! dậy đi đây không phải chỗ để cho ngươi thích là nằm đâu ?

    - Ngươi lo cho ta hả ?

    nàng chớp chớp mắt nhìn y

    - Lo á ?

    Y khẽ cười nhạt một tiếng đoạn

    - Ta chỉ lo một con người thô thiển như ngươi nằm đây sẽ hủy hoại hết khung cảnh xinh đẹp ở đây thôi . thật là mất mĩ quan mà !

    - Cái gì chứ ?

    Nghe đến đây ngay lập tức nàng đã nhanh chóng bật dạy như lò xo

    - Ta nói sai gì sao ? nếu muốn nằm thì ra nghĩa địa ấy đất ở đấy là thích hợp nhất ! ngươi tha hồ mà lăn lộn vùng vẫy thích nằm ở chỗ nào cũng được không có ai cấm đâu đăc biệt là chắc chắn sẽ có rất nhiều người nằm ở đấy với ngươi tình nguyện làm bạn đồng hành với ngươi chứ ngươi không phải lo lẻ loi cô đơn một mình đâu

    - Hể ?

    Nàng nghe y thuyết mà miệng cứng ngắc

    Hắn ta muốn mình chết thế sao

    Nghe hắn nói thì chắc chắn là thế rồi

    Không được ! không được mình không thể chết thảm chết thương

    Nơi đất khách quê người thế này được

    Chết mà không 1 ai biết

    Chết mà không một lời trăn chối cuối đời

    Nếu hắn đã muốn mình chết

    Chắc chắn với con người thủ đoạn như hăn

    Sẽ tìm mọi cách để hãm hại mình

    Nên nếu muốn giữ lại tánh mạng

    Không có cách nào khác

    Chắc chắn mình phải giết hắn

    Đúng rôi !

    Chỉ có như vậy hắn mới không có cơ hôi

    Sử dụng thủ đoạn

    Hãm hại mình !!!!!!

    Nàng nghĩ sau đó liếc mắt lên nguýt hắn dài dài

    Trông thấy ánh mắt đó y không thấy lạnh mà là run

    Tự nhiên có linh cảm bất an

    Mà cạnh con người như nàng thì lúc nào chẳng bất an chứ !

    Không bất an mới lạ
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

  10. #10
    never.again's Avatar
    never.again is offline [Falling In Love...]
    Points: 13,114, Level: 27
    Level completed: 52%, Points required for next Level: 436
    Overall activity: 9.0%
    Achievements:
    Three FriendsOverdrive1 year registered10000 Experience Points
    Tham gia ngày
    21-07-2010
    Nơi Cư Ngụ
    Đại Sắc Nữ Corporation :))
    Bài gửi
    2,195
    Points
    13,114
    Level
    27
    Post Thanks / Like
    Credits
    42,391

    Default

    Chương 10 : Đêm khuya


    - Bẩm ! thái tử đã khuya rồi đấy ạ . Người nên đi ngủ sớm đi sẽ tốt cho long thể

    Lão quản gia khéo nhắc

    - Hả ! ừ được rồi ngươi cứ đi nghỉ trước đi . Ta hoàn thành xong nốt công việc sẽ nghỉ ngơi

    - Dạ ! thần không dám ạ

    - Thiệt tình , ngươi ở đây cũng đâu có giúp gì được cho ta đâu chi bằng cứ nghỉ ngơi đi

    Y khoát khoát tay

    - Dạ

    Nói đoạn lão từ từ lui ra

    Chưa được mấy giây , lại bắt đầu có tiếng mở cửa

    -Ta bảo ngươi lui đi mà ngươi còn chưa

    Chợt y khựng lại

    - Ra là ngươi hả ?

    - Phải là ta

    Nàng cười híp mắt sau đó nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại đi đến chỗ y

    - Ngươi đến đây nửa đêm nửa hôm có chuyện gì ?

    Y lạnh lùng nói

    - Chẳng nhẽ cứ có chuyện gì mới được đến tìm ngươi sao ?

    - Thế hóa ra là ngươi đến đây theo bản năng tự nhiên mà không biết là có mục đích gì ?

    - Xì ! Ngươi không châm chọc ta hình như là không chịu được hay sao á ?

    Nàng bất mãn nói

    Y dửng dưng

    - Có thể

    - Ngươi xem này thấy ngươi làm việc vất vả nên ta có làm canh bồi bổ cho ngươi đây

    - Sao ?

    Y ngạc nhiên ngước nhìn nàng sau đó nhìn sang bát canh nàng đang cầm trên tay

    - Cái này là.... ?

    Y trố mắt nhìn

    - Là canh ta làm đó ? ngon lắm ngươi ăn thử đi

    Nàng nhẹ nhành đặt bát canh trước mặt y ...Cười ...!

    - ngươi làm ?

    Y trố mắt nhìn nàng cố nuốt nước bọt

    - Phải ! sao thế không tin à ? thật mà

    - Ồ ! sao tự nhiên ngươi lại làm cho ta

    Y nghi ngờ nhìn nàng

    - Thì nương tử trước giờ làm canh bồi bổ sức khỏe cho phu quân chẳng phải là chuyện đương nhiên sao

    Nàng hí hửng nói

    - Vậy hả ?

    - Ngươi ăn đi

    Nhìn thấy bộ dạng háo hức , nhiệt tình của nàng quả thật y không nỡ từ chối

    - Được rồi !

    Y khẽ gật đầu

    Đang định ăn chợt y khưng lại

    - Khoan đã

    - Sao thế

    - Canh này là canh gì ?

    - Canh gà

    - Ừ

    - Ngươi hỏi làm gì ?

    - À ta nghĩ rằng gì chứ chắc chắn tí nữa thái y sẽ hỏi rằng ta đã ăn cái gì ?

    nên hỏi ngươi trước để tí còn biết để trả lời ấy mà

    - À ! hóa ra là vậy

    Nàng gật gật gù gù nhưng chợt khựng lại

    - Hả ! ngươi nói gì ?

    Nàng vội bật dạy

    Lúc này y đang từ từ ăn

    - Ta chỉ hỏi để đề phòng thôi

    Y cố nhịn cười

    - Mùi vị cũng được

    - Chuyện chính tay ta đích thân làm mà

    - Không ý ta là nó tệ nhưng không đến nỗi rất tệ như ta tưởng tượng

    - .......

    - Không ăn uống gì nữa ! giả lại đây

    - Sao thế ?

    - Ngươi đúng là cái đồ.......

    - Ta đùa thôi

    Nhìn thấy bộ dạng tức giận của nàng y chợt lại tủm tỉm cười

    Cũng rất dễ thương đó chứ

    Y nghĩ

    - Ngươi đang làm gì vậy ?

    Đột nhiên nàng lại liếc xuống mặt bàn của y

    - Một vài công việc

    Y trả lời qua loa

    - Ra là thế ?

    - Ra là thế ? ý ngươi là sao ?

    - Không , nhiều khi ta cảm thấy rất là lạ tại sao ngươi lại có thể ở trong cái hoàng cung này mà không hề cảm thấy bí bách , hay ngột ngạt , còn ta thì hết đi vào lại đi ra kiểu gì cũng thấy tẻ nhat, nhàm chán , thời gian chẳng biết làm gì cho hết cả . Giờ thấy ngươi làm việc đến khuya thế này ta mới nhận ra là hóa ra do ngươi còn có việc để làm trong khi đó thì ta ......

    - Cũng không hẳn

    Y ánh mắt lơ đãng nhìn vào một khoảng không bất định

    - Nghĩa là sao ?

    - Ý ta là ta đôi lúc cũng có cảm giác như ngươi nhưng chẳng qua không thể hiện ra thôi

    - vậy sao ?

    - Có thể cũng đã quen rồi

    y khẽ cười nhạt

    - Hóa ra là vậy ? thế chẳng phải ngươi còn khổ hơn ta sao

    - Ngươi có ý gì ?

    - Ít ra ta còn bộc bạch được ra ngoài chắc chắn sẽ dễ chịu hơn ngươi rất nhiều ? Còn ngươi thì luôn luôn cất giữ trong lòng chắc chắn rồi dần dần ủ thành bệnh rồi sớm đột quỵ thôi

    - Ngươi đang trù ẻo ta

    - Không có dám đâu ? ta chỉ có nói sự thật thôi

    - nếu ta bệnh rồi đột quỵ thì ngươi chắc chắn cũng sẽ chẳng hạnh phúc gì đâu ?

    - Sao chứ ? người chết là ngươi nào phải ta

    - Nhưng khi đó người sẽ cả đời mang danh là góa phụ

    - Ừ há , người nói cũng có lý

    Nghe đến đây cả hai cùng bật cười khanh khách

    - Được rồi chính vì để phòng ngừa trường hợp ngươi đột quỵ va ta nghiễm nhiên biến đổi thân phận thành góa phụ ta sẽ cho ngươi đi xem cái này

    NÀng đứng lên hào hừng nói

    - Cái gì ?

    - Rất đặc biệt đấy ta định chỉ giữ lại cho mình ta xem thôi nhưng mà giờ thấy lo ngại cho tương lại của ta quá nên ta sẽ đặc cách cho ngươi xem cùng

    Nàng nháy mắt nhìn y

    - Lo sợ cho tương lai ?

    ----------------------------

    - Òa ! mát quá đi

    - Ngươi bắt ta trèo lên đây chỉ để ngắm cảnh này sao ?

    - Đứng ở chỗ cao như thế này thấy mọi thứ thật nhỏ bé đúng không ?

    - Nghĩa là sao ?

    - Giống như chẳng gì có thể là rào cản của mình mà . Cảm thấy phần nào đó tự do , thoải mái

    - Ra là vậy

    Y gật gù mỉm cười

    - Ngồi xuống đây đi

    Nàng kéo y ngồi xuống bên cạnh mình

    - Ngươi hay lên đây lắm sao ?

    Y quay sang hỏi

    - Những khi nào cảm thấy ngột ngạt qúa

    - Có tác dụng không ?

    - Sao lại không ?

    - Đơn giản vậy thôi sao

    Y khẽ mỉm cười

    - Ngươi không biết hả ? hạnh phúc đến từ những điều đơn giản nhất mà

    - Hay chỉ vì ngươi là người đơn giản

    - Hy vọng là thế

    Câu trả lời của nàng quá nhẹ nhàng . không chít do giự khiến y thoáng cảm thấy bất ngờ

    - Nếu là phức tạp quá chi bằng mình cứ nghĩ nó theo cách đơn giản thôi

    Nàng quay sang nhìn y mỉm cười ánh mắt thấp thoáng nỗi buồn man mác

    Y khẽ thở dài

    - Chính vì thế nên lúc nào ngươi cũng là con người vô lo vô nghĩ

    - Đây có thể coi là một lời khen không ?

    - Ngươi nghĩ thế nào thì nó là thế ấy

    Nàng ngước nhìn lên bầu trời đoạn quay sang y lúc lắc cánh tay hỏi

    - haiz ! nếu cho ngươi là một ngôi sao ? ngươi muốn là một ngôi sao như thế nào ?

    - Ngươi đoán đi ?

    - Xem nào ........chắc chắn là một ngôi sao sáng nhất rồi đúng không ?

    - Ta cũng không biết

    Y khẽ lắc đầu

    - Tại sao ?

    - Có thể là do ta còn chưa tìm thấy được ngôi sao của mình

    - Vậy mà cũng bày đặt hỏi ta đoán đi

    Nàng bĩu môi

    Y lúc này lại quay sang hỏi :

    - Thế ngươi thì sao ?

    - Ta muốn là một ngôi sao sáng hết mình

    - Hả ?

    - Ngươi ngạc nhiên phải không ?

    Nàng phì cười khẽ hất mái tóc xõa xuống mặt rồi nói tiếp

    - Vì ngôi sao sáng nhất chưa chắc đã là ngôi sao sáng hết mình
    Chỉ có sáng hết mình mới không có gì phải nuối tiếc

    - Ra là thế !

    - Bao giờ ngươi tìm được ngôi sao của mình ? nhất định ngươi phải nói cho ta biết đó nghe không thì ngươi chết chắc đấy

    Nàng làm mặt quỷ đe dọa

    - Biết rồi mà

    Y phì cười xoa đầu nàng

    Hành động này thoáng qua cũng bỗng dưng là y thấy ngạc nhiên

    Con người ta quả là lạ lùng

    Có thể khiến hai con người lạ mặt

    Ghét nhau

    Thoáng chốc lại chở nên thân thiết

    Lạ lùng
    ..........Ngọt và đắng...!!!
    ....Đường rất ngọt nhưng nếu nóng chảy sẽ rất đắng
    ....Cafe rất đắng nhưng rồi sẽ thắm ngọt hương vị của nó...!!!!
    ....Chúng ta đang ngọt hay đang đắng đây....!!!!
    ...Là ngọt ngào sau những đắng cay
    ...hay là đang đắng cay để có dc những ngọt ngào sau này...!!!
    ...Là kết thúc hay bắt đầu..!

+ Trả Lời Ðề Tài + Gửi Ðề Tài Mới
Trang 1/3 1 2 3 cuốicuối

Thread Information

Users Browsing this Thread

There are currently 1 users browsing this thread. (0 members and 1 guests)

     

Quyền Sử Dụng Ở Diễn Ðàn

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts

  1. Liên Kết

  2. Entry hay | AloxoVn.Com- Rao Vặt MiễnPhí | Tạo mẫu tóc | Tin hoc, Lap trinh | Download zingplay | Diễn đàn Loidich.vn | Diễn Đàn 24h Kết Nối | Mua Bán Rao Vặt | Hinh Nen Cho Dien Thoai | Cach lam .net | Ky thuat nuoi trong | Theme blog 360 | Download theme for nokia | Game dien thoai | 1000 Đề Thi | Nhac DJ | Can Dien Tu | Nhạc Sàn | mu online,mu fpt | Lap mang fpt | Chuyển phát nhanh quốc tế | Quà tặng | Thiet ke web Hai Phong | xet nghiem adn | Máy cắt laser | Máy in thẻ nhựa | Internet marketing | ung thu | Diễn đàn rao vặt | túi vải không dệt | Online Game Hacking | Thiep cuoi | cong ty tham tu tu | tham tu viet nam | nam lim xanh